/1/109051/coverbig.jpg?v=d93ca596b8389a9a57486fdb9b610503&imageMogr2/format/webp)
Trước đêm đính hôn, tôi phát hiện vị hôn phu chưa bao giờ quên được mối tình đầu của anh ta. Ba năm yêu nhau, tôi giả ngu giả ngốc, tự tay biến anh ta từ con trai người giúp việc thành con trai tỷ phú. Vậy mà anh ta lại để mặc mối tình đầu vu khống tôi "ăn cắp", thậm chí còn thuê người bắt cóc để phá hoại sự trong sạch của tôi! Trong điện thoại, giọng anh ta lạnh lùng: "Con nhỏ xấu xí đó đã cướp hết thành quả của mối tình đầu tôi, các người muốn làm gì thì làm." Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra. Giả xấu giả ngốc lâu quá, chắc anh ta đã quên - tôi mới là con gái thật sự của tỷ phú. Nếu đã vậy, tôi không diễn nữa. Bạn học chê tôi là đứa nhà quê? Tôi rũ bỏ lớp ngụy trang, vẻ đẹp tự nhiên tuyệt mỹ khiến cả hội trường phải kinh ngạc! Mối tình đầu ăn cắp thành quả dự án của tôi? Tôi ra tay, cả dự án lập tức bị đình trệ! Bạn trai cũ dựa vào quyền thế bắt nạt người? Chỉ một lời của tôi, bố của anh ta phải cúi người xin lỗi! Cả trường xôn xao, mọi người đều đoán tôi đã dựa vào thế lực lớn nào. Bố tôi - tỷ phú - bình thản xuất hiện: "Giới thiệu với mọi người, đây là con gái tôi." Thần Y hàng đầu lập tức bước tới: "Ai dám đụng đến cô giáo của tôi?" Người thừa kế đế quốc vũ khí lớn nhất thế giới ôm tôi trước mặt mọi người, tuyên bố quyền sở hữu: “Nói lại lần nữa, đây là vợ tôi.” Bạn trai cũ cuối cùng cũng mất kiểm soát, mắt đỏ hoe quỳ trước mặt, cầu xin tôi quay lại...
Đau...
Đầu óc cứ như bị mổ xẻ ra.
Vân Vi Vi khó khăn mở mắt ra, nhìn thấy mấy tên bắt cóc đang vây quanh một chiếc điện thoại mở loa ngoài cách đó không xa: "Đã bắt người về rồi, tiếp theo cậu muốn thế nào..."
Ở đầu dây bên kia, Nguyên Tinh Huy hơi nhíu mày, dùng tiếng Latinh chuẩn xác cắt ngang lời tên bắt cóc: "Không tiện, nói bằng tiếng Latinh đi."
Tên bắt cóc suy nghĩ hồi lâu, mới dùng thứ tiếng Latinh sượng sùng nói: "Nguyên thiếu, con nhỏ xấu xí này đắc tội gì với cậu vậy? Cậu muốn chơi đùa cô ta thế nào?"
"... Cô ta trộm thành quả nghiên cứu của người trong lòng tôi, tùy các người chơi đùa thế nào cũng không liên quan đến tôi. Nhưng ra tay nặng một chút, đợi Tiểu Ngọc nguôi giận rồi, ba tỷ rưỡi sẽ lập tức được chuyển vào tài khoản."
"Nhớ quay video gửi cho tôi, tôi muốn đăng lên diễn đàn trường, để toàn trường đều thấy được bộ mặt thật xấu xí của cô ta."
Những câu tiếng Latinh đó tự động chuyển đổi trong não bộ của Vân Vi Vi.
Đợi đến khi cô hiểu rõ phía đối diện đang nói gì thì chỉ thấy máu huyết như đông đặc lại.
Chủ mưu bắt cóc cô lại là Nguyên Tinh Huy!
Là tên bạn trai mà cô đã đóng học phí, mua đồng hồ hiệu, đánh bóng hình ảnh, hy sinh tất cả cho anh ta!
Vân Vi Vi vô thức cắn chặt môi, máu tươi tràn ngập trong khoang miệng.
Không ai biết rằng, để có thể kéo gần khoảng cách với Nguyên Tinh Huy, cô đã học được tiếng Latinh từ lâu.
Vì vậy mỗi câu mỗi chữ anh ta nói với bọn bắt cóc, cô đều có thể nghe hiểu.
Những câu chữ trong điện thoại như từng chiếc đinh cắm mạnh vào trái tim của Vân Vi Vi.
Những ký ức từng được trân trọng đột nhiên ùa về trong tâm trí theo cảm xúc tuyệt vọng.
Vân Vi Vi là thiên kim được tỷ phú yêu thương nhất, mà Nguyên Tinh Huy lại là con trai của giúp việc nhà họ Vân.
Năm đó, Nguyên Tinh Huy theo mẹ bước vào biệt thự nhà họ Vân, Vân Vi Vi đã nhìn thấy thiếu niên mặc áo trắng dưới ánh mặt trời.
Chỉ một ánh nhìn, ba chữ Nguyên Tinh Huy đã khắc sâu vào lòng cô.
Cô chôn giấu sự yêu thích này rất kỹ.
Không chỉ vì khoảng cách thân phận quá lớn.
Mà còn vì cô biết, ánh mắt của anh ta luôn dõi theo một cô gái khác.
Cô gái đó tên là Cố Tiểu Ngọc, là thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh ta.
Anh ta chưa bao giờ che giấu sự yêu thích dành cho cô ta, coi cô ta như bảo bối mà bảo vệ trong lòng bàn tay.
Thậm chí vào năm mười tám tuổi, trong một vụ tai nạn xe hơi mà Nguyên Tinh Huy đã bị gãy chân vì cứu Cố Tiểu Ngọc.
Thế nhưng Cố Tiểu Ngọc lại đùn đẩy trách nhiệm rồi trốn biệt tăm.
Bố mẹ nhà họ Nguyên không cách gì phân thân được, trong suốt bảy tháng nằm viện, đều là Vân Vi Vi túc trực bên giường bệnh của Nguyên Tinh Huy.
Người cùng cậu ta đi từ đông sang hè là cô, người cùng cậu ta từ đêm khuya đến bình minh cũng là cô.
Người hôn đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán cậu ta là cô, người ôm lấy thân hình run rẩy của cậu ta cũng lại là cô...
Ngày xuất viện, Nguyên Tinh Huy đã nắm lấy tay cô.
Thế nhưng Cố Tiểu Ngọc lại bắt đầu thường xuyên tiếp cận Nguyên Tinh Huy.
Điều này khiến cô cảm thấy bất an.
Sau đó Cố Tiểu Ngọc dỗ dành lừa gạt cô rằng: Nguyên Tinh Huy cảm thấy cô quá tỏa sáng, thấy áp lực, cho nên mới thích ở bên cạnh tôi.
Vậy là Vân Vi Vi đã giấu đi thiên phú có thể lưu loát chuyển đổi tám loại ngôn ngữ, che giấu thân phận con gái của tỷ phú, cởi bỏ đồ cao cấp, giả xấu giả nghèo...
Chỉ để phù hợp với Nguyên Tinh Huy, để được đứng cạnh anh ta.
Cho đến lần này, ngay trước thềm đính hôn, Cố Tiểu Ngọc đỏ mắt âm thầm tố cáo Vân Vi Vi trộm cắp thành quả nghiên cứu của mình.
Nguyên Tinh Huy lại cũng không hỏi, lập ức cho rằng là cô đã trộm thành quả của Cố Tiểu Ngọc, còn tìm người bắt cóc cô!
"Tút tút..."
Tên bắt cóc cúp điện thoại, lộ ra nụ cười dữ tợn với Vân Vi Vi.
Vân Vi Vi tỏ vẻ kinh hãi lùi về phía sau, thực tế là đang âm thầm quan sát đường thoát thân.
Giọng cô run rẩy, giả vờ sợ hãi nói: "Thả, thả tôi ra... tôi đưa cho các người bảy tỷ."
Tên bắt cóc như là nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, hung hăng vươn tay ra giật tóc cô:
"Haha, cứ cái bộ dạng xấu xí này của cô mà còn giả vờ làm người giàu? Nguyên thiếu nhìn trúng cô đã là ban ơn rồi, đừng mơ mộng nữa!"
Vân Vi Vi né người, ngay khi đối phương vươn tay ra, đầu gối húc mạnh vào bụng dưới của gã nhanh như chớp.
Ngay khi đối phương đau đớn khom người, tay trái của cô dùng một góc rất hiểm hóc bỗng dồn lực.
Chỉ nghe thấy hai tiếng "rắc rắc" nhè nhẹ vang lên!
Sợi dây thừng vốn đang buộc chặt lập tức tuột ra, cô lập tức thoát ra, bẻ khớp xương ra rồi lại nắn về vị trí cũ.
Nhanh đến mức khiến người ta kinh hãi!
"Sao... sao cô lại" Đồng tử bọn bắt cóc chợt co rút, vẻ mặt đầy vẻ không tin nổi.
Vân Vi Vi xoay cổ tay, nhếch môi với tên bắt cóc đang sững sờ: "Bây giờ tôi sẽ cho các người biết, rốt cuộc là ai ban ơn cho ai!"
Thấy vậy, bọn bắt cóc lao tới với mặt mày dữ tợn, cánh tay thô tráng lập tức chộp về phía cổ cô: "Con mẹ nó cô đâm đầu vào chỗ chết rồi!"
Ánh mắt Vân Vi Vi sắc lạnh, nghiêng người, nhấc chân, dồn lực.
Động tác nhanh như chớp, chiếc giày cao gót dính đầy bụi bẩn đá mạnh vào lồng ngực đối phương.
Một tiếng "ầm" vang dội!
Tên bắt cóc phát ra tiếng thét thê lương như bị chọc tiết, cả người như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, lưng đập mạnh lên đống thùng giấy phế liệu.
Một tên bắt cóc khác đâm dùi cui điện tới, cô né tránh theo đà lao tới.
Ngay lúc lòng bàn tay chặt mạnh vào yết hầu đối phương, tiếng xương cốt vỡ vụn đồng thời vang lên.
Thân hình gã đàn ông lập tức đập xuống nền xi măng, dùi cui điện vẫn còn kêu xè xè trên người gã.
Vân Vi Vi nhanh chóng quét mắt nhìn quanh, sau khi xác nhận không còn mối đe dọa nào, nước mắt cuối cùng cũng theo phản ứng muộn màng mà tuôn ra xối xả.
Không phải vì sợ, mà là vì hận!
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống.
Câu nói của bố "Con gái của bố không bao giờ cần phải giấu đi móng vuốt" cùng với câu nói "Con gái quá giỏi giang sẽ có áp lực" của Nguyên Tinh Huy xung đột dữ dội trong não bộ.
Vân Vi Vi hoàn toàn tỉnh táo.
Cô chậm rãi lau đi vệt nước mắt, đáy mắt cuộn trào hận ý.
Nếu Nguyên Tinh Huy đã coi cô như một con hề mặc người thao túng... Vậy thì cũng nên hạ màn màn kịch vụng về này rồi!
Cô cầm điện thoại lên, mười phút sau.
Xe chống đạn của nhà họ Vân cán qua đống đổ nát, những vệ sĩ trang bị súng đạn kéo lê tên bắt cóc nhũn người vào khoang xe sau.
Cuộc gọi đến của Nguyên Tinh Huy nhấp nháy trên màn hình.
Cô chỉ nhìn thôi đã vô cảm cúp máy, kéo số điện thoại vào danh sách đen.
Ngay sau đó.
Cô bấm vào số điện thoại của người bố đã lâu không liên lạc vì Nguyên Tinh Huy:
"Bố, chuyện liên hôn lần trước bố nói, con đồng ý."
Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy
Luna Ashford
Đô Thị Đương Đại
Chương 1 Thức tỉnh
25/02/2026
Chương 2 Chia tay
25/02/2026
Chương 3 Từ chối thanh toán
25/02/2026
Chương 4 Xuống khỏi xe của tôi
25/02/2026
Chương 5 Cố giữ thể diện
25/02/2026
Chương 6 Lột sạch anh ta
25/02/2026
Chương 7 Đính hôn
25/02/2026
Chương 8 Thân phận bị nghi ngờ
25/02/2026
Chương 9 Thư tình
25/02/2026
Chương 10 Tôi có bạn trai rồi
25/02/2026
Chương 11 Hàng giả cao cấp
25/02/2026
Chương 12 Anh có thân phận gì
25/02/2026
Chương 13 Tôi đã tố cáo rồi
25/02/2026
Chương 14 Nhà khoa học tìm cô có việc gì
25/02/2026
Chương 15 Chém gió cũng phải chú ý trường hợp
25/02/2026
Chương 16 Là cô ta mạo nhận
25/02/2026
Chương 17 Đánh cược
25/02/2026
Chương 18 Mượn sách
25/02/2026
Chương 19 Giải đề sao Dễ như trở bàn tay
25/02/2026
Chương 20 Cô đừng có phô trương quá
25/02/2026
Chương 21 Giải thích rõ ràng cho tôi
25/02/2026
Chương 22 Thêm gia vị cho tôi
25/02/2026
Chương 23 Đón sinh nhật
25/02/2026
Chương 24 Cô muốn hẹn hò với tôi
25/02/2026
Chương 25 Cô ta được bao nuôi rồi
25/02/2026
Chương 26 Cô bị bao nuôi rồi
25/02/2026
Chương 27 Anh ta dầm mưa đến tìm cô
25/02/2026
Chương 28 Đó là do nhà tôi trơn quá thôi
25/02/2026
Chương 29 Cô ta vậy mà lại được chọn
25/02/2026
Chương 30 Theo dõi tôi
25/02/2026
Chương 31 Camera của flycam
25/02/2026
Chương 32 Cô sắp gả vào hào môn rồi
25/02/2026
Chương 33 Hèn mọn cầu làm hòa
25/02/2026
Chương 34 Cuộc thi
25/02/2026
Chương 35 Định học lỏm
25/02/2026
Chương 36 Đánh đổ axit sunfuric
25/02/2026
Chương 37 Người phụ nữ độc ác nhà cô
25/02/2026
Chương 38 Ai nói đây không phải
25/02/2026
Chương 39 Bằng chứng đanh thép nhất
25/02/2026
Chương 40 Không thể mất anh ta
25/02/2026