Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo

Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo

Rabbit

Đô Thị Đương Đại | 1  Chương/Ngày
4.6
Bình luận
4.4M
Duyệt
413
Chương

Kỷ niệm ngày cưới, Ôn Tự bị nhân tình của chồng bỏ thuốc gài bẫy, xảy ra tình một đêm với người xa lạ. Cô mất đi trong trắng, tiểu tam lại mang thai. Dưới đả kích trùng trùng, Ôn Tự thất vọng nản lòng, bèn đưa ra đề nghị ly hôn. Chồng cũ khinh thường cười lạnh lùng: chẳng qua chỉ là thủ đoạn làm bộ làm tịch thôi. Bỏ lại gông cùm của hôn nhân, Ôn Tự chuyển mình trở thành một họa sĩ nổi tiếng, một người đã từng là phụ nữ nội trợ gia đinh kiệm lời nhàm chán, phút chốc bên cạnh đầy những người theo đuổinối đuôi nhau xếp hàng dài. Trong lòng chồng cũ cảm thấy không cam tâm, mặt dày tới tận nhà cầu xin được tái hợp. Nhưng lại nhìn thấy cô được ông trùm nổi tiếng ôm vào lòng. Người đàn ông khẽ hếch môi lên: "Nhìn cho rõ, đây là chị dâu của ngươi"

Nhân vật chính

: Ôn Tự và Lệ Tư Niên

Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo Bab 1 Kết hôn hai năm, nhưng lại là lần đầu tiên

Trong rạp chiếu phim tư nhân rộng lớn, buổi đấu giá trang sức hot nhất hiện nay đang được phát sóng trực tiếp.

"Một triệu lần thứ nhất."

Sau khi đấu giá viên hô vang giá khởi điểm đấu giá, Ôn Tự đã bị người đàn ông bên dưới áp đảo hoàn toàn.

Cô có chút không chịu nổi sức tấn công mãnh liệt của anh, nên mở miệng cắn vào bờ vai rắn chắc trước mặt.

Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng.

"Nhả ra." Người đàn ông ôm chặt vòng eo của cô, giọng khản đặc khó chịu.

Ôn Tự biết cắn người sẽ rất đau.

Cô dần ổn định lại, từ từ nhả khớp hàm ra.

Đang định xin lỗi thì nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông, "Tôi không bảo cô nhả miệng này ra."

Ôn Tự ngẩn ngơ.

Ý định xin lỗi bỗng hóa thành ngọn lửa ngượng ngùng, khiến toàn thân cô nóng ran lên.

Thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng cuộc đối đầu càng lúc càng khốc liệt.

Cho tới khi đấu giá viên một búa xác định, "Mười triệu!"

"Chúng ta hãy cùng vỗ tay để chúc mừng ông Tạ Lâm Châu!"

Cái tên đó khiến Ôn Tự bất giác cứng hết cả người.

Sự thay đổi thật sự quá rõ rệt, người đàn ông bỗng khựng lại, từ từ đưa mí mắt lên hướng về phía màn hình.

Ống kính đúng lúc hướng về phía gương mặt của Tạ Lâm Châu.

"Cô quen nhị thiếu gia của Tạ gia ư?" Anh hôn lên tai Ôn Tự, cười như không cười.

Ôn Tự nhíu mày, tỏ vẻ kháng cự với đề tài này.

"Nghe ngóng tin đồn cũng nằm trong phạm vi phục vụ của các anh sao?"

Người đàn ông nghe thấy thế thì chỉ cười nhẹ một tiếng.

Phục vụ ư?

Anh cũng không phủ nhận, từ từ ôm chặt vòng eo cô, động tác đột ngột trở nên mạnh bạo.

Xung quanh tối sầm lại, dục vọng dâng trào.

Những âm thanh mập mờ hòa cùng nhịp tim rối loạn, mãnh liệt đến cực điểm.

Cho đến khi đạt tới đỉnh cao nhất.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, Ôn Tự nhân lúc người đàn ông đi tắm, đã để lại mười mấy tờ tiền lấy từ trong ví ra.

Sau đó ôm eo rời đi.

Khi Lệ Tư Niên bước ra, cười nhếch mép khi nhìn thấy những tờ tiền để lại trên ghế.

Anh châm một điếu thuốc, chậm rãi ngồi xuống, nhặt tiền lên, đặt vào lòng bàn tay mà mân mê.

Không lâu sau, Tống Xuyên, trợ lý của anh, chạy vội tới.

Bầu không khí ủ rũ trong phòng còn chưa tan hết, khiến anh không khỏi rùng mình nổi gai óc, "Xin lỗi Lệ tổng, tôi nhất thời sơ suất, anh cho tôi chút thời gian, tôi sẽ bắt cô ấy về ngay."

Họ vừa về nước, đã đề phòng từ mọi phía, không ngờ lại không đề phòng được một người phụ nữ.

Lệ Tư Niên nhả ra một luồng khói, với đôi mắt uể oải.

"Không cần, tôi tự nguyện đấy."

Tống Xuyên ngẩn ngơ.

Nhìn vào vết cào xước mập mờ trước ngực Lệ Tư Niên, trong đầu anh cảm thấy khó hiểu.

Đi theo Lệ Tư Niên lâu như thế, anh ấy chưa bao giờ chạm vào phụ nữ, thậm chí ngay cả tiếp xúc cơ thể cũng không có.

Bên ngoài từng đồn đoán rằng anh ấy có bệnh ngầm không thể nói ra.

Bây giờ khi không lại bị phá vỡ.

Không để Tống Xuyên suy nghĩ thêm, giọng nói trầm lặng của Lệ Tư Niên lại vang lên, "Điều tra cuộc sống riêng của Tạ Lâm Châu, sau nửa tiếng, tôi muốn nhìn thấy tất cả thông tin của hắn."

Tối nay cô ấy lảo đảo xông vào phòng, toàn thân nóng ran.

Rõ ràng là đã bị bỏ thuốc.

Anh đã nhẫn nhịn nhiều năm, nhưng không thể cưỡng lại sự quyến rũ vụng về của cô ấy.

Chỉ là vào giây phút sắp có được cô, thì anh lại gặp chướng ngại.

Đây còn là lần đầu tiên của cô ấy.

Kết hôn với Tạ Lâm Châu hai năm.

Lần đầu tiên ư?

Lệ Tư Niên hồi tưởng lại cảm giác mê mẩn đó, môi anh ấy cong lên đầy hàm ý.

Anh rất thích sự bất ngờ này.

Chỉ là hơi tiếc một chút, vì hình như cô ấy đã không nhận ra anh.

Khi Ôn Tự về đến nhà, thì trời đã sáng.

Cô khẽ cắn răng.

Những lần sau đó rõ ràng cô đã mệt đến không cử động nổi, nhưng vẫn bị người đàn ông đó ôm vào lòng và không ngừng đòi hỏi.

Rốt cuộc ai mới là khách đây?

Cô chưa kịp suy nghĩ thêm điều gì, thì Lâm Hải Đường, bạn thân của cô, đã gọi điện thoại cho cô.

"Tiểu Tự Tự!" Cô ấy hét ầm lên trong điện thoại, "Bây giờ cậu thế nào rồi?"

Ôn Tự thay giầy trong tình trạng mệt mỏi, "Tốt hơn nhiều rồi."

Nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô, Lâm Hải Đường không kiềm chế được đã mắng xối xả, "Tên chết tiệt Tạ Lâm Châu đó, đúng là ghê tởm, không muốn bên nhau nữa thì ly hôn đi, dùng thủ đoạn bẩn thỉu này gài bẫy cậu, hắn có còn là đàn ông không vậy?"

Tim Ôn Tự đau nhói.

Hôm qua là kỷ niệm hai năm ngày cưới của họ, Tạ Lâm Châu gửi tin nhắn nói sẽ tổ chức tiệc mừng, cô ăn mặc lộng lẫy đến buổi hẹn nhưng lại bị bỏ rơi, sau đó một ly nước được thêm chất đã khiến cô có một đêm thật hoang đường.

Là anh ấy đã làm ư?

Đè nén sự mỉa mai và đau xót trong lòng, Ôn Tự bước từng bước chầm chậm lên lầu, "Không sao đâu Hải Đường, chuyện này mình có thể xử lý tốt."

Lâm Hải Đường biết tính cô mềm yếu, "Có chuyện gì cậu cứ gọi trực tiếp cho mình, mình sẽ mang giầy gót nhọn nhất đá vỡ trứng của hắn!"

Ôn Tự khẽ nhếch khóe môi.

"Nhưng nói đi phải nói lại nhé, Tiểu Tự Tự." Lâm Hải Đường tò mò, "Người đàn ông tối qua cậu tìm là ai thế?"

Ôn Tự khựng lại, dường như có linh cảm không tốt, "Không phải là trai bao cậu gọi cho mình hay sao?"

"Mình đúng là đã gọi, nhưng cậu đã không tới. Sáng nay người ta gọi điện bảo đợi cả đêm không thấy cậu đâu cả, nên mình mới hỏi cậu tình hình tối qua đấy."

Ôn Tự, "…"

Chính vào lúc cô đang mất tập trung, thì cửa phòng ngủ trước mặt đột nhiên bị ai đó mở ra.

Cô ngẩng đầu nhìn lên.

Tạ Lâm Châu vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cúi người nhìn vào cô.

"Trai bao gì thế?"

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Rabbit

Thêm nhiều động thái
Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!

Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!

Lịch Sử

5.0

Một âm mưu đen tối đã khiến cả gia tộc bị diệt vong, người thân chết thảm, Tiêu gia bị mang tội phản quốc và chịu bao lời nguyền rủa. Cơ nghiệp sụp đổ, Tiêu Nhu - tiểu thư Tiêu gia - bị phu gia phản bội, đang mang thai lại bị ép đến đường cùng phải tự kết liễu cuộc đời. Tưởng như đã chết tuyệt, nhưng khi mở mắt ra lần nữa, nàng lại được tái sinh trong thân xác của nhị phu nhân của Cung Thân Hầu phủ. Cao môn hầu phủ, bề ngoài hiển quý, nhưng âm u tăm tối chồng chất. Đối diện với đủ loại yêu ma quỷ quái, Tiêu Nhu nhíu mày một cái - giết sạch cho xong. Trị nô bộc càn quấy, chấn nhiếp tiểu nhân, tu bỏ phu quân ngu muội, danh chấn Kinh Thành! Nàng quyết dùng đôi tay mềm mại biến thành lưỡi dao sắc bén, mở một con đường đẫm máu để rửa oan cho tộc nhân,trả lại danh dự đã mất, trả lại hận thù chồng chất! Hắn là thế tử quyền lực nhất Đại Lương, vừa tuấn tú vừa kiêu ngạo, tính khí thất thường. Người đời đồn rằng hắn ỷ vào được sủng ái mà sinh ra đỏng đảnh, không có chút tình người, từng giam phụ thân, giết ấu đệ, tàn nhẫn như Diêm vương. Thế nhưng hắn chỉ cười nhạt: "So với Tiêu tiểu thư, vẫn còn kém một chút!"

Sách tương tự

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Daryl Tudge
4.9

Nàng vốn là truyền nhân của Thần y thế gia, nhưng lại vô tình xuyên không thành đích trưởng nữ có mẫu thân mất sớm, phụ thân không thương. Vào ngày xuyên không, bèn bị vu khống là hung thủ thật sự mưu hại Hầu phủ phu nhân. Nàng lật ngược tình thế, xoay chuyển càn khôn, tự chứng minh trong sạch. Nàng tưởng nghịch cảnh đã kết thúc, mà không biết thứ mà nàng sắp phải đối diện là vực thẳm sâu vô tận. Đường đường đích nữ tướng phủ, nhưng lại sống cảnh tứ bề thọ địch, ai ai cũng có thể chà đạp. Phụ thân không màng tới sống chết của nàng, kế mẫu, muội muội lấy việc tra tấn nàng làm niềm vui, vị hôn phu tra nam một lòng muốn đạp lên nàng để trèo cao, ngay cả đệ đệ ruột thịt cùng một mẫu thân, cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Thế là nàng bắt đầu đấu với tra nam, đối phó kế mẫu và xử lý đệ đệ muội muội. Con đường ngược tra của nàng thuận buồm xuôi gió, nhưng nàng không biết đã gây hấn với Chiến vương điện hạ từ khi nào. Nàng làm chuyện xấu, hắn thả người, nàng muốn giết người, hắn đào hố. Cuối cùng nàng không chịu đựng được nữa, "Chiến vương điện hạ, nếu ta muốn tiêu diệt nhân thế bất công này, chàng cũng muốn giúp hay sao?" Vẻ mặt hắn không chút sợ hãi, "Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, dù là cả thiên hạ, ta cũng có thể cho nàng"

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel
5.0

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo Rabbit Đô Thị Đương Đại
“Kỷ niệm ngày cưới, Ôn Tự bị nhân tình của chồng bỏ thuốc gài bẫy, xảy ra tình một đêm với người xa lạ. Cô mất đi trong trắng, tiểu tam lại mang thai. Dưới đả kích trùng trùng, Ôn Tự thất vọng nản lòng, bèn đưa ra đề nghị ly hôn. Chồng cũ khinh thường cười lạnh lùng: chẳng qua chỉ là thủ đoạn làm bộ làm tịch thôi. Bỏ lại gông cùm của hôn nhân, Ôn Tự chuyển mình trở thành một họa sĩ nổi tiếng, một người đã từng là phụ nữ nội trợ gia đinh kiệm lời nhàm chán, phút chốc bên cạnh đầy những người theo đuổinối đuôi nhau xếp hàng dài. Trong lòng chồng cũ cảm thấy không cam tâm, mặt dày tới tận nhà cầu xin được tái hợp. Nhưng lại nhìn thấy cô được ông trùm nổi tiếng ôm vào lòng. Người đàn ông khẽ hếch môi lên: "Nhìn cho rõ, đây là chị dâu của ngươi"”
1

Bab 1 Kết hôn hai năm, nhưng lại là lần đầu tiên

14/05/2025

2

Bab 2 Ly hôn đi

14/05/2025

3

Bab 3 Lệ Tư Niên trở về rồi

14/05/2025

4

Bab 4 Đối Đầu

14/05/2025

5

Bab 5 Thì ra là em dâu

14/05/2025

6

Bab 6 Người đàn ông đêm đó...

14/05/2025

7

Bab 7 Tìm thấy nhẫn rồi

14/05/2025

8

Bab 8 Làm tôi hài lòng

14/05/2025

9

Bab 9 Tri Ý là người phụ nữ của tôi

14/05/2025

10

Bab 10 Kỹ thuật của Lệ tổng kém

14/05/2025

11

Bab 11 Trở ngại phương diện đó

14/05/2025

12

Bab 12 Nhỏ quá, đau mắt

14/05/2025

13

Bab 13 Em đã lên giường với người khác rồi

14/05/2025

14

Bab 14 Làm kẻ thứ ba mà dám ngông cuồng như vậy

14/05/2025

15

Bab 15 Cô ấy điên rồi

14/05/2025

16

Bab 16 Chỉ ngủ với vợ hắn

14/05/2025

17

Bab 17 Lệ tổng, có thể đưa tôi về không

14/05/2025

18

Bab 18 Hôn

14/05/2025

19

Bab 19 Có phải anh thích Ôn tiểu thư không

14/05/2025

20

Bab 20 Không bật đèn, cứ thế mà làm

14/05/2025

21

Bab 21 Lửa tình xưa cháy bùng lại

14/05/2025

22

Bab 22 Thực sự có bản lĩnh

14/05/2025

23

Bab 23 Muốn tôi giúp ư

14/05/2025

24

Bab 24 Thích người phụ nữ đã có chồng

14/05/2025

25

Bab 25 Ai chọc ai trước

14/05/2025

26

Bab 26 Bị mèo hoang cào

14/05/2025

27

Bab 27 Đào hố gài bẫy

14/05/2025

28

Bab 28 Cuộc thi

14/05/2025

29

Bab 29 Sao mà ngốc thế

14/05/2025

30

Bab 30 Thích tôi đến thế cơ à

14/05/2025

31

Bab 31 Khen nữa đi, thích nghe

14/05/2025

32

Bab 32 Tạ Lâm Châu cầu hôn

14/05/2025

33

Bab 33 Há Miệng

14/05/2025

34

Bab 34 Xác định muốn ngủ với tôi

14/05/2025

35

Bab 35 Gần đây tôi có phản ứng mãnh liệt với một phụ nữ

14/05/2025

36

Bab 36 Quá tam ba bận

14/05/2025

37

Bab 37 Hoang đường

14/05/2025

38

Bab 38 Mọi người đều đang chửi Ôn Tự

14/05/2025

39

Bab 39 Sao lại mệt mỏi đến vậy

14/05/2025

40

Bab 40 Thuốc tráng dương, dành cho Lệ tổng

14/05/2025