Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận

Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận

Gilbert Soysal

Đô Thị Đương Đại | 1  Chương/Ngày
4.9
Bình luận
4.6M
Duyệt
308
Chương

"Ly hôn đi." Chỉ một câu nói, khiến cuộc hôn nhân suốt 4 năm của Tần Thư Niệm trở thành một trò cười. Vào giây phút này, Tần Thư Niệm mới biết, trong tim của chồng chưa bao giờ có vị trí của cô. Giọng anh lạnh lùng: "Từ đầu tới cuối, trong lòng tôi cũng chỉ có một mình Quán Quán, còn cô chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để ứng phó với liên hôn gia tộc mà thôi." Tần Thư Niệm tuyệt vọng nản lòng, dứt khoát ký tên, bỏ lại cái tạp dề của một vợ hiền dâu đảm, đeo vào vương miện của nữ hoàng, oai phong mạnh mẽ. Sau khi quay về, cô không còn là bình hoa dy động chỉ được gắn mác Lệ phu nhân, mà trở thành nữ cường nhân đại sát tứ phương. Cô tỏa sáng trước mặt mọi người, chồng cũ tầm thường nhưng tự phụ cho rằng: "Tần Thư Niệm, đây là chiêu trò mới mà cô dùng để quyến rũ tôi đó ư?" Cô còn chưa lên tiếng, bá tổng xấu bụng nào đó bèn kéo cô vào lòng, tuyên thệ chủ quyền. "Hãy nhìn cho rõ, đây là Phó phu nhân, kẻ không phận sự đừng đến gần." Tần Thư Niệm: "..." Chồng cũ: "???"

Nhân vật chính

: Tần Thư Niệm và Phó Đình Thâm

Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận Chương 1 Ly hôn đi

"Ly hôn đi."

Hai tờ giấy mỏng manh kia, nhẹ nhàng kết thúc cuộc hôn nhân bốn năm.

Ngón tay trắng nõn của Tần Thư Niệm đặt lên chữ ký bay bướm của người đàn ông trên hợp đồng, ngước mắt nhìn Lệ Dị Thần, trong mắt ẩn chứa một chút nước mắt khó giấu.

"Thật sự… không còn cách nào khác sao?" – Giọng cô khản đặc, như nghẹn lại vì hụt hẫng.

Mồ hôi trên trán còn chưa kịp khô sau buổi dọn dẹp nhà cửa, dính bết vào chiếc kính đen dày cộp, khiến dáng vẻ cô thêm lúng túng, quê mùa.

Bởi vì anh nói tối nay sẽ về, bởi vì anh nói muốn nói chuyện với cô...

Với đầy hy vọng, cô dậy từ tờ mờ sáng, tất bật nấu nướng, dọn nhà tinh tươm, chưa kịp nghỉ ngơi một phút mà đã nhận được tin tức khiến người ta khó thở này.

"Vốn dĩ chỉ là một cuộc giao dịch." Lệ Dị Thần không kiên nhẫn phủi tàn thuốc, "Hơn nữa, Quán Quán sắp về rồi."

Thì ra là thế. – Tim cô thắt lại, nuốt đắng.

Tống Quán Quán – nốt chu sa và bạch nguyệt quang của Lệ Dị Thần.

Đầu lưỡi chạm vào vòm miệng, cảm giác thất bại như bốn năm trước, Tần Thư Niệm cúi đầu có chút mơ hồ, chỉ cần Tống Quán Quán xuất hiện, Lệ Dị Thần sẽ vì cô ấy mà sẵn sàng từ bỏ tất cả.

Dù là năm đó bị ép cưới cô, hay bốn năm như một ngày chỉ để giữ mình trong sạch vì Tống Quán Quán.

Đợi mãi không có câu trả lời, Lệ Dị Thần nhíu mày, quan sát người phụ nữ trước mặt cúi đầu ngoan ngoãn.

Tần Thư Niệm có ngoại hình không thể chê vào đâu được, làn da trắng như ngọc, chiếc mũi cao tinh tế, đôi môi như cánh hoa hồng điểm một viên ngọc nhỏ, ngay cả đôi mắt ẩn sau gọng kính đen cũng có thể thỉnh thoảng lấp lánh dưới ánh đèn.

Chỉ là, quá nhạt nhòa như tờ giấy trắng vô hồn, thậm chí đến mức cứng nhắc.

Giọng điệu dịu dàng không thay đổi, hình ảnh vợ hiền mẫu mực suốt bốn năm, nhạt nhòa như nước lã.

Xứng danh "Lệ phu nhân", nhưng chẳng bao giờ chạm được vào trái tim anh.

Anh nghiền nát điếu thuốc trong gạt tàn, giọng bỗng chùng xuống: "Cô trước đây…"

Ngừng lại một chút, anh vô thức liếc nhìn sắc mặt Tần Thư Niệm, người phụ nữ vẫn cúi đầu, khiến Lệ Dị Thần thoáng cảm nhận được chút uất ức cầu xin.

Anh đổi cách nói, giọng lạnh nhạt, pha chút chán nản như đang thương lượng hợp đồng: "Xét đến hoàn cảnh cá nhân của cô, sau này khó tìm việc, ngoài tài sản công chứng, tôi sẽ tặng thêm ba căn biệt thự cho cô, chiếc Ferrari phiên bản giới hạn cũng thuộc về cô, tài khoản tiền mặt cũng sẽ được bù đắp năm mươi triệu dưới danh nghĩa cá nhân tôi."

Năm đó Tống Quán Quán ra nước ngoài, Lệ Dị Thần vì tình yêu mà đi ngàn dặm, khiến ông Lệ tức giận muốn đuổi anh ra khỏi gia tộc, nếu không phải mẹ ruột Lệ Dị Thần có thủ đoạn, lấy cái chết ép anh quay về, thì con trai trưởng nhà họ Lệ có lẽ đã mất cả vợ lẫn quyền lực.

Để trở lại nhà họ Lệ nắm quyền, Lệ Dị Thần chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận sắp xếp của ông nội, cưới Tần Thư Niệm, người được cho là vừa ra tù.

Dù không có tình cảm với người phụ nữ này, nhưng nhìn vào bốn năm qua cô tần tảo, giữ gìn bổn phận, chưa bao giờ gây rắc rối cho nhà họ Lệ, phục vụ anh cũng khá thoải mái, Lệ Dị Thần không ngại cho cô thêm chút tiền thưởng.

Giống như anh nuôi ngựa cảnh để vui vẻ, cũng phải tốn chút chi phí.

Ngón tay dài của người đàn ông chỉ vào hợp đồng, chiếc nhẫn trên ngón trỏ anh chưa từng tháo – vật chứng tình yêu với Tống Quán Quán – khiến mắt cô nhói đau.

"Có thể cho cô ba ngày để suy nghĩ, nhưng đừng kéo dài quá lâu, tôi không có nhiều kiên nhẫn..."

"Không cần đâu." – Cô cắt ngang, giọng bình thản đến lạ.

Tần Thư Niệm rút cây bút đen bên cạnh, nét chữ bay bướm trên giấy, dứt khoát không chút do dự.

"Tôi biết thân biết phận, hôm nay sẽ dọn đi, không làm phiền hai người."

Lệ Dị Thần gật đầu mặt không biểu cảm: "OK."

Phải thừa nhận rằng, dù đến tình cảnh hôm nay, Tần Thư Niệm vẫn như thường ngày, lịch sự biết điều, chưa bao giờ khiến anh phải bận tâm ngoài công việc.

Công bằng mà nói, với tư cách Lệ phu nhân, cô gần như là người nổi bật trong số các quý bà danh giá.

Chỉ tiếc, chuyện tình cảm, không thể miễn cưỡng.

Lệ Dị Thần lật hợp đồng, đúng lúc anh định nói thêm, cửa ầm một tiếng. Lệ Ôn Hàm xông vào, giọng the thé lớn tiếng: "Anh, nghe nói hôm nay anh định bỏ cái người từng có tiền án đó, chiếc Ferrari phiên bản giới hạn của cô ta có thể cho em lái không?"

Bất ngờ chạm mặt ánh mắt lạnh băng của Tần Thư Niệm, Lệ Ôn Hàm trợn mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Lệ Dị Thần nhíu mày, "Nói bao nhiêu lần rồi, khi anh đang bàn chuyện trong thư phòng, phải xin phép trước khi vào, không có phép tắc, còn có dáng vẻ của quý cô thượng lưu không?"

Lệ Ôn Hàm chống tay lên bàn làm nũng bĩu môi: "Biết rồi biết rồi, mau đưa chìa khóa xe cho em, hôm nay hẹn bạn đi dạo!"

Vốn luôn nuông chiều cô em gái kiêu ngạo này, Lệ Dị Thần hướng về phía Tần Thư Niệm gật đầu: "Đưa cho Ôn Hàm."

Tần Thư Niệm cúi mắt, nhẹ nhàng nói: "Anh không phải nói, chiếc xe này thuộc về tôi sao?"

Giọng cô vẫn dịu dàng như thường, nhưng lại khiến Lệ Dị Thần nghe ra một sự lạnh lùng xa lạ.

Lệ Ôn Hàm nóng tính, tự mình tiến tới đẩy mạnh Tần Thư Niệm khiến cô lảo đảo: "Cái gì của cô của tôi, nhà này đều là của anh tôi, liên quan gì đến cô? Mau đưa chìa khóa ra!" Giọng cô ấy như chĩa dao.

Gả vào nhà họ Lệ bao năm, Tần Thư Niệm tự hỏi đã đối xử với cô em chồng này hết lòng như nào.

Lệ Ôn Hàm thích gây chuyện, nhưng lại là một kẻ vô dụng chỉ biết khóc lóc gọi mẹ khi gặp rắc rối.

Năm đó đắc tội với ngũ tiểu thư của Thánh Vực, bị người đứng đầu Thánh Vực - Tam thiếu gia Phó Đình Thâm trói trên tòa tháp cao nhất thành phố để đe dọa, nếu không phải cô đơn thương độc mã đi thương lượng với Phó Đình Thâm, có lẽ đã bị đẩy xuống lầu, thành tàn phế rồi.

Đáng tiếc, lòng ngay thẳng ơn nghĩa của cô chỉ đổi lại được một câu "người từng có tiền án" mà thôi.

"Không cho." – Cô lạnh lùng.

Tần Thư Niệm từ chối dứt khoát, ánh mắt hướng về Lệ Dị Thần: "Tôi muốn chiếc xe này! Lệ thiếu đã nói, không lẽ không nỡ cho một chiếc xe sao?"

Rõ ràng vẫn là vẻ ngoài nhạt nhòa dịu dàng, thậm chí giọng nói cũng mềm mại không có chút công kích nào, nhưng Lệ Dị Thần đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mặt hoàn toàn khác với Tần Thư Niệm trước đây, người mà ai cũng có thể chà đạp.

Anh ngừng lại, giọng lạnh lùng nói với Lệ Ôn Hàm: "Nhà có mười mấy chiếc siêu xe, tự đi chọn trong gara của anh."

Tuy nhiên, Lệ Ôn Hàm bướng bỉnh, từ nhỏ đã được nuông chiều, ngoài lần đắc tội với Phó Đình Thâm, chưa bao giờ ai dám làm cô tức giận, huống chi là người phụ nữ có tiền án trước mặt.

Cô tức giận giơ tay chỉ vào Tần Thư Niệm: "Tôi hỏi lại lần nữa, cô cho hay không?"

"Không..." – Cô chưa dứt lời…

"Bốp!"

Một cái tát mang theo cơn gió mạnh giáng vào má phải của Tần Thư Niệm!

"Đừng có mà không biết phải trái, cái thứ gì dám đối đầu với tôi, không xứng đáng xách dép cho tôi!" Cô ấy hằn giọng nói.

Ánh mắt Lệ Dị Thần thay đổi trong giây lát, rồi lại trở về bình thường, chỉ nhàn nhạt nói: "Ôn Hàm, chú ý lời nói của em."

Tần Thư Niệm ôm má đỏ rực, nghiêng đầu nhìn Lệ Ôn Hàm: "Xem ra cô thật sự không có gia giáo..."

Lệ Ôn Hàm cười khẩy, ngạo nghễ giương cằm.

"Thì sao... á!"

Tần Thư Niệm phản tay cầm lấy bình hoa bên cửa sổ, cùng với hoa bên trong và nước đầy bình đổ lên đầu Lệ Ôn Hàm!

"Vậy tôi thay bố mẹ cô dạy dỗ cô. " – Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt sắc lẹm.

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader
5.0

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Anne-corinne Upson
5.0

Nhiễm Tuế Tuế từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Phó Vân Đình. Cô dành hết niềm vui và sự ngưỡng mộ cho người đàn ông này, kiềm chế tính khí vì anh, học nhảy, tuân thủ quy tắc. Cô chờ đợi ngày mình được mặc chiếc váy cưới cùng anh bạc đầu răng long. Nhưng người đàn ông lại phớt lờ và đối xử lạnh lùng với cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi anh bỏ rơi cô vào thời khắc sinh tử quan trọng, khiến cô hoàn toàn nhận ra rằng Phó Vân Đình không yêu cô. Cô kiên quyết trở về chính mình, trả thù và ngược đãi những kẻ cặn bã, giúp nhà họ Nhiễm nghèo khó trở lại vị trí hàng đầu của gia đình thượng lưu. Cô có cả thế giới trong mắt mình, nhưng không còn Phó Vân Đình. Người đàn ông hoảng loạn và gõ cửa phòng cô với đôi mắt đỏ ngầu, "Tuế Tuế, anh cho em tất cả, quay lại đây, được không?" Người mở cửa không phải là Nhiễm Tuế Tuế, mà là người chú lạnh lùng và kiêu ngạo của anh, ông trùm lớn thực sự trong giới thượng lưu Kinh Thành. Có những vết đỏ từ nụ hôn của người phụ nữ trên chiếc áo choàng tắm hở hang, và giọng nói khàn khàn tràn ngập niềm vui thỏa mãn, "Từ giờ trở đi, hãy gọi thím."

Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!

Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!

Zaraiah
5.0

Lâm Lãnh Yên, là cô gái được quốc gia bí mật nuôi dạy, thiếu nữ thiên tài được mọi người ngưỡng mộ trong tổ chức, võ lực cao, kiêu ngạo bướng bỉnh. Nhưng chỉ có bản thân cô mới biết, bố mẹ mất sớm, từ nhỏ sống với em gái song sinh. Bảy năm sau, quốc gia quyết định cho cô tự do, Lâm Lãnh Yên mong chờ ngày được về nhà. Nhưng lại thấy cô mình đã chiếm biệt thự của bố mẹ sống vinh hoa phú quý, em gái ruột phải ăn cám lợn trong nhà chó, cô lật bàn ngay tại chỗ. Bà cô đe dọa? Cô nhanh chóng hủy hợp tác, công ty bà cô phá sản! Bắt nạt trong trời? Cô thay em gái nhập học, dùng bạo trị bạo, trên mạng livestream kẻ bạo hành quỳ xuống cầu xin! Thân phận bị chế nhạo? Lâm Lãnh Yên nhạt nhẽo nói: "Đúng vậy, tôi chỉ là người thương. Giây sau, thế gia trăm năm công khai nhận người thân: Đại tiểu thư ruột của nhà chúng tôi! Viện nghiên cứu quốc gia: "Chúng tôi chính là hậu thuẫn lớn nhất của cô ấy!" ... Tư Hàn Phong, người nắm quyền thế gia bí ẩn, trước giờ không xuất hiện trước công chúng. Nghe đồn tính cách anh lạnh lùng vô tình, có người từng nhìn thấy bộ dạng anh đứng ở vũng máu hút thuốc, cũng có người từng thấy anh giết người. Sau đó lại có người nhìn thấy anh đẩy Lâm Lãnh Yên vào gốc tường, đôi mắt âm trầm lại uất ức: "Lãnh Yên, anh giúp em giải quyết bọn chúng rồi, em không hẹn hò với anh sao?" "Chúng ta không phải chỉ quan hệ đồng minh sao?" Lâm Lãnh Yên nhàn nhạt nói. Tư lão đại hít sâu một hơi, hôn lên môi cô: "Bây giờ thì sao?"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận Sau ly hôn, Phó phu nhân bị lộ thân phận Gilbert Soysal Đô Thị Đương Đại
“"Ly hôn đi." Chỉ một câu nói, khiến cuộc hôn nhân suốt 4 năm của Tần Thư Niệm trở thành một trò cười. Vào giây phút này, Tần Thư Niệm mới biết, trong tim của chồng chưa bao giờ có vị trí của cô. Giọng anh lạnh lùng: "Từ đầu tới cuối, trong lòng tôi cũng chỉ có một mình Quán Quán, còn cô chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để ứng phó với liên hôn gia tộc mà thôi." Tần Thư Niệm tuyệt vọng nản lòng, dứt khoát ký tên, bỏ lại cái tạp dề của một vợ hiền dâu đảm, đeo vào vương miện của nữ hoàng, oai phong mạnh mẽ. Sau khi quay về, cô không còn là bình hoa dy động chỉ được gắn mác Lệ phu nhân, mà trở thành nữ cường nhân đại sát tứ phương. Cô tỏa sáng trước mặt mọi người, chồng cũ tầm thường nhưng tự phụ cho rằng: "Tần Thư Niệm, đây là chiêu trò mới mà cô dùng để quyến rũ tôi đó ư?" Cô còn chưa lên tiếng, bá tổng xấu bụng nào đó bèn kéo cô vào lòng, tuyên thệ chủ quyền. "Hãy nhìn cho rõ, đây là Phó phu nhân, kẻ không phận sự đừng đến gần." Tần Thư Niệm: "..." Chồng cũ: "???"”
1

Chương 1 Ly hôn đi

20/05/2025

2

Bab 2 Quấy rối

20/05/2025

3

Bab 3 Đủ bồi thường thương tích của mày chưa

20/05/2025

4

Bab 4 Cược một phen

20/05/2025

5

Bab 5 Là cháu không thích nữa

20/05/2025

6

Bab 6 Trở lại

20/05/2025

7

Bab 7 Đừng tự mình đa tình

20/05/2025

8

Bab 8 Cô đã thua rồi

20/05/2025

9

Bab 9 Cần giải thích với anh sao, hả chồng cũ

20/05/2025

10

Bab 10 Gọi xe

20/05/2025

11

Bab 11 Yêu cầu

20/05/2025

12

Bab 12 Của riêng cô

20/05/2025

13

Bab 13 Thích ở căn nào thì ở căn đó

20/05/2025

14

Bab 14 Anh ấy đột nhiên xuất hiện

20/05/2025

15

Bab 15 Vào ở trong nhà của Phó Đình Thâm

20/05/2025

16

Bab 16 Suy nghĩ của anh ấy

20/05/2025

17

Bab 17 Không ăn cay được

20/05/2025

18

Bab 18 Chặn

20/05/2025

19

Bab 19 Hồng ngọc

20/05/2025

20

Bab 20 Gặp nhau trên con đường hẹp

20/05/2025

21

Bab 21 Bị vả mặt đôm đốp

20/05/2025

22

Bab 22 Tìm rắc rối

20/05/2025

23

Bab 23 Chó còn biết xin lỗi

20/05/2025

24

Bab 24 Tuyệt đối không nhượng bộ

20/05/2025

25

Bab 25 Bị vây quanh

20/05/2025

26

Bab 26 Đã làm phiền anh rồi

20/05/2025

27

Bab 27 Gặp rắc rối trong công việc mới

20/05/2025

28

Bab 28 Ghi lỗi nặng

20/05/2025

29

Bab 29 Bà nội bị bệnh

20/05/2025

30

Bab 30 Phân chia Tài Sản

20/05/2025

31

Chương 31 Phải cho cô ấy đẹp mặt

21/05/2025

32

Chương 32 Gây sự vô cớ

22/05/2025

33

Chương 33 : Tát vào mặt

23/05/2025

34

Chương 34 Ai thèm sự từ thiện rẻ tiền của anh

26/05/2025

35

Chương 35 Bão táp dư luận

27/05/2025

36

Chương 36 Lên hot search

28/05/2025

37

Chương 37 Âm mưu bôi nhọ

29/05/2025

38

Chương 38 Dư luận đàn áp

30/05/2025

39

Chương 39 Trút giận

31/05/2025

40

Chương 40 Sự trừng phạt xứng đáng

01/06/2025