Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy

Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy

Devocean

Đô Thị Đương Đại | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
3M
Duyệt
387
Chương

Hiện trường hôn lễ, vị hôn phu bỏ lại Đường Luyến, quay lưng đi tìm bạch nguyệt quang. Phòng bên cạnh, cô dâu chê bai chú rể là người tàn tật, từ chối không tham dự lễ cưới. Nhìn vào chú rể đang ngồi xe lăn, Đường Luyến cười khổ sở. Hai người họ đồng bệnh tương lân, tại sao lại không tác hợp lại với nhau chứ? Mặc kệ ánh mắt cười nhạo của mọi người, Đường Luyến đi tới trước mặt đối phương: "Anh thiếu cô dâu, tôi thiếu chú rể, chi bằng chúng ta kết hôn đi?" Đường Luyến tưởng người đàn ông là kẻ đáng thương, thề rằng sau này sẽ cưng chiều anh ta lên tận mây xanh. .... Trước khi cưới, Vân Thâm: "Cô ấy gả cho mình chắc chắn là đã để mắt tới tiền của mình, mình lợi dụng xong cô ấy thì sẽ ly hôn." Sau khi cưới, Vân Thâm: "Ngày nào vợ cũng muốn ly hôn, anh không muốn ly, làm sao đây?"

Nhân vật chính

: Đường Luyến và Vân Thâm

Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy Bab 1 Hay là chúng ta kết hôn đi

"Anh định đi đâu vậy?"

Tại lễ cưới, Đường Luyến hoảng hốt níu lấy Tần Thế Minh khi anh quay người định rời đi, ánh mắt đầy vẻ cầu xin.

Trong sảnh tiệc, người thân và bạn bè hai bên đều đã an tọa, cha xứ vừa hỏi rằng chú rể liệu có đồng ý cưới cô dâu hay không. Nhưng chú rể Tần Thế Minh không những phớt lờ câu hỏi của cha xứ để nghe điện thoại, mà còn bất ngờ định rời khỏi lễ cưới.

"Bạch Vi biết chúng ta sắp kết hôn, chứng trầm cảm tái phát, cô ấy định nhảy lầu. Tôi phải đi cứu cô ấy."

Tần Thế Minh nói với vẻ khó chịu, rồi đẩy mạnh Đường Luyến ra.

Cú đẩy khiến Đường Luyến bị trật chân, cô ngã ngồi xuống đất, chật vật đưa tay ra muốn giữ anh lại.

"Hôm nay là lễ cưới của chúng ta, anh đi rồi em biết phải làm sao! Hơn nữa, anh đừng quên rằng trước đây Bạch Vi đã từng phản bội anh. Cô ấy đã làm tổn thương anh như vậy, sao anh vẫn không thể buông bỏ mà đi tìm cô ấy?"

Ánh mắt Tần Thế Minh càng lúc càng lạnh lùng. "Chuyện giữa tôi và Bạch Vi không đến lượt cô đánh giá. Dù cô ấy có sai, có tổn thương tôi, thì cô vẫn không bằng cô ấy."

Trái tim Đường Luyến đau nhói.

Cô biết Tần Thế Minh chưa bao giờ quên được Bạch Vi, cô vĩnh viễn không thể quan trọng bằng Bạch Vi.

"Rốt cuộc em đã làm sai điều gì mà anh đối xử với em như vậy?"

"Em xin anh, lễ cưới sắp kết thúc rồi, đợi trao nhẫn xong anh hãy đi cũng được mà!"

Tần Thế Minh né tránh bàn tay cô vừa đưa ra, vẻ mặt chán ghét, "Một mạng người sống sờ sờ ra đó cô không lo, lại chỉ biết nghĩ tới lễ cưới của mình. Đường Luyến, cô thật sự máu lạnh đến đáng sợ."

"Lễ cưới này hủy bỏ, lần sau tổ chức lại."

Tần Thế Minh không để ý đến sắc mặt tái nhợt của cô, vừa đi vừa gỡ bỏ bông hoa cưới trước ngực, hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh.

Chú rể bỏ đi, cả hội trường xôn xao.

"Đừng mà, em xin anh đừng đi, Thế Minh!"

"Anh đi rồi, em phải làm sao đây!"

Đường Luyến đáng thương ngồi bệt dưới đất, toàn thân run rẩy không ngừng, nước mắt tuôn rơi làm nhòe lớp trang điểm tinh tế của cô.

Người đàn ông cô yêu suốt ba năm qua, chẳng màng đến thể diện của cô hay hôn lễ, dứt khoát rời đi vì một người phụ nữ khác.

Tần Thế Minh chỉ nghĩ đến sự đáng thương và bất lực của Bạch Vi, lại không hề nghĩ đến việc cô đang đơn độc giữa lễ cưới, phải đối mặt với bao nỗi tủi hổ và hoang mang.

Lúc này đây, vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía cô, có giễu cợt, có thương hại, nhưng nhiều nhất vẫn là những ánh nhìn đầy hả hê.

Đường Luyến chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã và đau khổ đến vậy!

Bố của cô, Đường Bắc Sơn, bước tới. Đường Luyến còn tưởng ông sẽ an ủi mình, nào ngờ ông trừng mắt quát lớn, "Đến một người đàn ông mà cũng không giữ được, sao tao lại sinh ra đứa con gái như mày chứ!"

Đường Bắc Sơn tức đến mức run người, mắng vài câu rồi kéo vợ là Hoàng Cầm rời đi, không buồn quay đầu lại.

Em gái cô Đường Khả Hân từ trong đám đông bước ra, khóe miệng nở nụ cười chế giễu, "Chị à, chị vô dụng thật đấy! Ngay trong hôn lễ của mình mà lại để chú rể bỏ chạy, để người ta chê cười thế này, bố mẹ giận cũng phải, ngay cả em cũng thấy mất mặt thay đó!"

Nói xong, Đường Khả Hân cũng quay lưng bỏ đi.

...

Gia đình Đường Luyến đều rời đi, chỉ để lại mình cô dâu cô độc giữa buổi lễ, không một ai bênh vực. Phía nhà trai ban đầu còn cảm thấy áy náy, nhưng thấy tình cảnh này liền lập tức vững dạ lại.

"Chú rể bỏ đi mà bố mẹ cô dâu cũng không quan tâm, tôi thấy cô dâu này chắc chắn có vấn đề, chẳng trách Tần Thế Minh lại bỏ đi."

"Chứ còn gì nữa, nếu cô ta là người đàng hoàng, chú rể sao mà chịu bỏ đi được?"

"Có khi nào cô ta cắm sừng chú rể không? Nếu không thì sao chú rể lại bỏ cô ta?"

Tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn, Đường Luyến như một một tên hề chịu đựng những lời mắng mỏ và chế giễu.

Lúc này, từ phía hội trường bên cạnh truyền đến tiếng huyên náo.

Đường Luyến quay đầu nhìn thì thấy một chú rể ngồi cô đơn trên xe lăn, vị cha xứ chủ trì lễ cưới thì hoảng hốt hỏi, "Cô dâu đâu rồi?"

Đường Luyến vội lau nước mắt, kéo tay một nhân viên đi ngang qua rồi hỏi, "Cô dâu của lễ cưới bên kia đâu rồi?"

Nhân viên nhìn cô một cái, thành thật trả lời, "Cô dâu không đến, nghe nói không chịu nổi việc chồng mình bị tàn tật nên đã bỏ trốn rồi."

"Vậy chú rể cứ ngồi đây đợi mãi sao?"

Nhân viên gật đầu, cô nói một tiếng cảm ơn.

Chú rể ngồi trên xe lăn quay lưng về phía cô, giữa hai người còn có một khoảng cách, cô không nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông lúc này, nhưng cô biết cảm giác bị bỏ rơi thật sự rất tồi tệ.

Họ giống nhau, đều là những kẻ đáng thương bị người khác ruồng bỏ.

Im lặng một lúc, ánh mắt Đường Luyến bỗng trở nên kiên định.

Yêu ba năm thì sao, Tần Thế Minh phản bội tình cảm của họ, cớ gì cô còn phải thủy chung với hắn?

Người cô cưới cũng đâu nhất thiết phải là Tần Thế Minh!

Thấy cô đột nhiên đứng dậy, những vị khách vốn đang xì xào bàn tán lập tức im bặt.

Ánh mắt của tất cả mọi người vô thức đổ dồn về phía Đường Luyến, nhìn cô nâng váy cưới, bước thẳng về phía lễ cưới đối diện.

Thấy một cô dâu mặc váy cưới trắng tinh đi tới, khách mời của chú rể bên kia cũng vô cùng kinh ngạc.

Người đàn ông nghe thấy tiếng động, xoay bánh xe lăn, chầm chậm quay người lại.

Đường Luyến dừng bước, chăm chú nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên, rồi cô đưa tay ra, "Chào anh, nghe nói lễ cưới của anh thiếu một cô dâu, vừa hay chú rể của tôi cũng đã bỏ đi. Hay là chúng ta kết hôn đi?"

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Đại lão toàn cầu nuông chiều, tiểu tổ tông quá ngầu!

Đại lão toàn cầu nuông chiều, tiểu tổ tông quá ngầu!

Nikos Boudin
5.0

Sở hữu khối tài sản hàng tỷ, là con gái ruột được nhà nước âm thầm đào tạo đặc biệt, cuối cùng Kiều Loan cũng được phân cho bố mẹ! Không ngờ, cô liên tục bị ba gia đình đuổi đi, những lần huấn luyện tình thân trong xã hội đều thất bại thảm hại. Mãi đến khi được nhà họ Hoắc nhận nuôi, cô gái nhỏ tội nghiệp Kiều Loan ngày đêm được bố mẹ nuôi thay nhau vung tiền, thể hiện tình cảm bố mẹ thương con vô bờ bến. Kết quả là, có người vì ghen tị mà phát điên, liên tục gieo rắc tin đồn ác ý: "Kiều Loan chẳng có tài cán gì, chỉ biết giả vờ đáng thương để lừa nhà họ Hoắc!" Nhưng rồi ngày hôm sau... Hiệu trưởng Đại học Kinh đích thân ra đón: "Giáo sư Kiều, phòng thí nghiệm của cô đã chuẩn bị xong rồi." Tỷ phú quỳ gối dâng hợp đồng: "Bà chủ, lợi nhuận năm nay tăng gấp ba lần!" Liên minh hacker quốc tế náo loạn: "Tổ tông! Cô còn không online thì hệ thống thương mại sẽ sụp mất!" Khi các thân phận bí mật của Kiều Loan lần lượt bị bóc phốt, cả mạng xã hội như bùng nổ... Cố Tư Hàn của Thành phố Kinh tàn bạo, lạnh lùng trong truyền thuyết đột nhiên chặt cô vào góc tường, ngón tay chạm vào môi cô nói: "Cố phu nhân, chơi đủ chưa? Phải về nhà sinh con rồi." Tai Kiều Loan đỏ bừng: "Ai, ai nói muốn sinh con chứ!" Người đàn ông bật cười, rút ra chiếc thẻ đen quyền lực bậc nhất thế giới, nhét vào tay cô: "Sinh một đứa, anh tặng em một hòn đảo."

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Rowan West
5.0

Kết hôn hai năm, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, trong giới hào môn ai cũng đồn Lục Nghiễn Chi chán ghét cô. Thời Khanh đã quen biết Lục Nghiễn Chi từ khi mới mười tuổi, hai người là thanh mai trúc mã. Cô đã cùng anh trải qua những năm tháng ngây thơ cho đến khi anh trở thành người nắm quyền của nhà họ Lục. Chỉ cần một câu "không còn yêu nữa", cô lập tức trở thành kẻ bị thiên hạ chế nhạo. Bạch nguyệt quang mà anh yêu sâu đậm thì chế nhạo cô không biết trời cao đất rộng, còn bạn bè anh ấy lại gọi người khác là chị dâu sau lưng. Ai cũng quên mất cô đã ở bên anh suốt mười năm trời. Cô cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, không chịu buông bỏ, để rồi trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Thái độ của Lục Nghiễn Chi với cô lúc nào cũng là giữ khoảng cách, không thân thiết cũng không xa lạ. Cô đã mệt mỏi, để lại tờ đơn ly hôn rồi rời đi. Mọi người đều nghĩ Lục Nghiễn Chi cuối cùng cũng được giải thoát, sẽ nên duyên với bạch nguyệt quang. Ở một góc khuất chẳng ai để tâm đến, người đàn ông tưởng chừng lúc nào cũng cao ngạo ấy, trong bộ vest chỉnh tề lại quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào van xin: "Thời Khanh, anh thật sự trong sạch, đừng rời xa anh."

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Luna Ashford
5.0

Trước đêm đính hôn, tôi phát hiện vị hôn phu chưa bao giờ quên được mối tình đầu của anh ta. Ba năm yêu nhau, tôi giả ngu giả ngốc, tự tay biến anh ta từ con trai người giúp việc thành con trai tỷ phú. Vậy mà anh ta lại để mặc mối tình đầu vu khống tôi "ăn cắp", thậm chí còn thuê người bắt cóc để phá hoại sự trong sạch của tôi! Trong điện thoại, giọng anh ta lạnh lùng: "Con nhỏ xấu xí đó đã cướp hết thành quả của mối tình đầu tôi, các người muốn làm gì thì làm." Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra. Giả xấu giả ngốc lâu quá, chắc anh ta đã quên - tôi mới là con gái thật sự của tỷ phú. Nếu đã vậy, tôi không diễn nữa. Bạn học chê tôi là đứa nhà quê? Tôi rũ bỏ lớp ngụy trang, vẻ đẹp tự nhiên tuyệt mỹ khiến cả hội trường phải kinh ngạc! Mối tình đầu ăn cắp thành quả dự án của tôi? Tôi ra tay, cả dự án lập tức bị đình trệ! Bạn trai cũ dựa vào quyền thế bắt nạt người? Chỉ một lời của tôi, bố của anh ta phải cúi người xin lỗi! Cả trường xôn xao, mọi người đều đoán tôi đã dựa vào thế lực lớn nào. Bố tôi - tỷ phú - bình thản xuất hiện: "Giới thiệu với mọi người, đây là con gái tôi." Thần Y hàng đầu lập tức bước tới: "Ai dám đụng đến cô giáo của tôi?" Người thừa kế đế quốc vũ khí lớn nhất thế giới ôm tôi trước mặt mọi người, tuyên bố quyền sở hữu: “Nói lại lần nữa, đây là vợ tôi.” Bạn trai cũ cuối cùng cũng mất kiểm soát, mắt đỏ hoe quỳ trước mặt, cầu xin tôi quay lại...

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy Devocean Đô Thị Đương Đại
“Hiện trường hôn lễ, vị hôn phu bỏ lại Đường Luyến, quay lưng đi tìm bạch nguyệt quang. Phòng bên cạnh, cô dâu chê bai chú rể là người tàn tật, từ chối không tham dự lễ cưới. Nhìn vào chú rể đang ngồi xe lăn, Đường Luyến cười khổ sở. Hai người họ đồng bệnh tương lân, tại sao lại không tác hợp lại với nhau chứ? Mặc kệ ánh mắt cười nhạo của mọi người, Đường Luyến đi tới trước mặt đối phương: "Anh thiếu cô dâu, tôi thiếu chú rể, chi bằng chúng ta kết hôn đi?" Đường Luyến tưởng người đàn ông là kẻ đáng thương, thề rằng sau này sẽ cưng chiều anh ta lên tận mây xanh. .... Trước khi cưới, Vân Thâm: "Cô ấy gả cho mình chắc chắn là đã để mắt tới tiền của mình, mình lợi dụng xong cô ấy thì sẽ ly hôn." Sau khi cưới, Vân Thâm: "Ngày nào vợ cũng muốn ly hôn, anh không muốn ly, làm sao đây?"”
1

Bab 1 Hay là chúng ta kết hôn đi

09/06/2025

2

Bab 2 Xem cô muốn gì ở tôi

09/06/2025

3

Bab 3 Mỗi bước đi của anh đều rất vững vàng

09/06/2025

4

Bab 4 Em kết hôn với ai rồi

09/06/2025

5

Bab 5 Vân Thâm, anh có thể đứng dậy sao

09/06/2025

6

Bab 6 Tôi muốn nỗ lực vì chính mình

09/06/2025

7

Bab 7 Hai người thực sự là bố mẹ của con sao

09/06/2025

8

Bab 8 Đánh chó cũng phải nể mặt chủ

09/06/2025

9

Bab 9 Đường Luyến có chỗ dựa lớn đến vậy

09/06/2025

10

Bab 10 Anh ta đúng là ngoài cứng trong mềm

09/06/2025

11

Bab 11 Cô ấy để mắt đến cậu thì đúng là mù rồi

09/06/2025

12

Bab 12 Tôi nói nghiêm túc với cô, rất hiệu quả đấy!

09/06/2025

13

Bab 13 Anh ấy có phản ứng kỳ lạ

09/06/2025

14

Bab 14 Trách anh không bảo vệ mông em đúng không

09/06/2025

15

Bab 15 Mặt em sao lại đỏ thế này

09/06/2025

16

Bab 16 Nói không chừng tiểu thiếu gia sắp đến rồi

09/06/2025

17

Bab 17 Các người còn dám nói xấu Vân Thâm thêm một câu nữa

09/06/2025

18

Bab 18 : Cuộc chiến thương trường của các anh quá dơ bẩn rồi

09/06/2025

19

Bab 19 Ngươi Thật Sự Dám Đến Dự Tiệc Cưới Sao

09/06/2025

20

Bab 20 Phu nhân, Miệng Lưỡi Của Người Thật Tàn Ác

09/06/2025

21

Bab 21 Mượn cớ mát-xa để tiếp cận tôi

09/06/2025

22

Bab 22 Nụ hôn vị nho

09/06/2025

23

Bab 23 Bà cụ bí ẩn

09/06/2025

24

Bab 24 Tam gia đang ghen rồi

09/06/2025

25

Bab 25 Đường Luyến, em đừng hòng rời khỏi tôi

09/06/2025

26

Bab 26 Ngày mai, sẽ có một màn kịch hay để xem rồi

09/06/2025

27

Bab 27 Mọi chỉ trích đều đổ dồn vào Đường Luyến

09/06/2025

28

Bab 28 Đồ ngốc, ngẩng đầu lên

09/06/2025

29

Bab 29 Lần đầu tiên anh thấy cô nổi giận

09/06/2025

30

Bab 30 Người thân cận nhất chính là thủ phạm

09/06/2025

31

Bab 31 Mẹ, Đường Luyến đánh con!

09/06/2025

32

Bab 32 Để em nấu bữa tối cho anh nhé

09/06/2025

33

Bab 33 Tam thiếu gia, đừng tự gây hoạ

09/06/2025

34

Bab 34 Lại còn đòi tôi an ủi em sao

09/06/2025

35

Bab 35 Chưa từng thấy ai gà mờ như em

09/06/2025

36

Bab 36 Tam thiếu gia cứ cứng miệng

09/06/2025

37

Bab 37 Tôi muốn trân trọng mối nhân duyên này

09/06/2025

38

Bab 38 Sóng gió buổi họp lớp

09/06/2025

39

Bab 39 Tao sao phải nịnh hót cái thứ rác rưởi như mày!

09/06/2025

40

Chương 40 Anh ta sẽ khiến em trở thành một người phụ nữ thực thụ chứ

09/06/2025