Nữ hoàng Alaska: Sự hối tiếc cuối cùng của ông

Nữ hoàng Alaska: Sự hối tiếc cuối cùng của ông

Frances

5.0
Bình luận
1
Duyệt
24
Chương

Để cứu tập đoàn sắp phá sản của gia đình, tôi, Trần Ánh Dương, đã phải ký một bản "hợp đồng bán thân" có thời hạn năm năm với một "cá mập" ở Tây Bắc. Vào ngày quyết định sự sống còn của tập đoàn, vị hôn phu bảy năm của tôi, Vương Gia Trí, lại thất hẹn để chăm sóc cho cô em gái nuôi Lưu Mỹ Lan. Cô ta cố tình làm đổ cà phê nóng lên người tôi, rồi giả vờ bị tôi đẩy ngã. Khi tôi bị tai nạn rơi vào hôn mê, còn cô ta chỉ bị trầy xước ngoài da, Vương Gia Trí đã không do dự mà chọn cứu cô ta, bỏ mặc tôi giữa lằn ranh sinh tử. Bảy năm yêu nhau, tính mạng của tôi lại không bằng một giọt nước mắt giả tạo của cô ta. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tỉnh lại sau cơn hôn mê, tôi cắt đứt mọi liên lạc, một mình đến Tây Bắc. Nhưng vào ngày tôi trở thành nữ chủ nhân của vùng đất này, anh ta lại xuất hiện, quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

Chương 1

Để cứu tập đoàn sắp phá sản của gia đình, tôi, Trần Ánh Dương, đã phải ký một bản "hợp đồng bán thân" có thời hạn năm năm với một "cá mập" ở Tây Bắc.

Vào ngày quyết định sự sống còn của tập đoàn, vị hôn phu bảy năm của tôi, Vương Gia Trí, lại thất hẹn để chăm sóc cho cô em gái nuôi Lưu Mỹ Lan.

Cô ta cố tình làm đổ cà phê nóng lên người tôi, rồi giả vờ bị tôi đẩy ngã.

Khi tôi bị tai nạn rơi vào hôn mê, còn cô ta chỉ bị trầy xước ngoài da, Vương Gia Trí đã không do dự mà chọn cứu cô ta, bỏ mặc tôi giữa lằn ranh sinh tử.

Bảy năm yêu nhau, tính mạng của tôi lại không bằng một giọt nước mắt giả tạo của cô ta. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.

Tỉnh lại sau cơn hôn mê, tôi cắt đứt mọi liên lạc, một mình đến Tây Bắc. Nhưng vào ngày tôi trở thành nữ chủ nhân của vùng đất này, anh ta lại xuất hiện, quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

Chương 1

Trần Ánh Dương POV:

"Trong vòng hai mươi bốn tiếng, cô phải có mặt ở Tây Bắc," giọng nói của Mùa Gia Vượng vang lên từ đầu kia điện thoại, lạnh lùng và không cho phép thương lượng, như một bản án tử hình được tuyên bố qua loa ngoài. "Đây là điều kiện duy nhất."

Cả phòng họp chìm vào im lặng chết chóc.

Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức tôi có cảm giác như mình không thể thở nổi. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, những ánh mắt chứa đầy sự hoảng loạn, lo lắng, và một chút hy vọng mong manh.

Tôi là Trần Ánh Dương, cô con gái cưng của chủ tịch tập đoàn Vingroup, người được mệnh danh là "công chúa" của giới thượng lưu Sài Gòn. Từ nhỏ đến lớn, tôi sống trong nhung lụa, chưa bao giờ phải lo nghĩ về bất cứ điều gì. Nhưng giờ đây, đế chế mà cha tôi đã dành cả đời để xây dựng đang đứng trên bờ vực sụp đổ.

Và giải pháp duy nhất, con đường sống duy nhất, lại nằm trong tay một "cá mập" tàn nhẫn ở vùng cao nguyên xa xôi.

"Không được!" Cha tôi, chủ tịch Trần, người đàn ông luôn giữ vẻ uy nghiêm sắt đá, lần đầu tiên trong đời tôi thấy ông mất bình tĩnh đến vậy. Ông đập mạnh tay xuống bàn, giọng khản đặc. "Ánh Dương là con gái tôi! Nó không thể đến nơi khỉ ho cò gáy đó được! Tuyệt đối không!"

Sự phản đối của ông như một ngọn lửa bùng lên trong căn phòng lạnh lẽo, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tại tàn khốc. Các cổ đông khác, những người chú bác đã nhìn tôi lớn lên, giờ đây chỉ biết im lặng cúi đầu, khuôn mặt họ xám xịt như tro tàn.

"Chủ tịch, chúng ta không còn lựa chọn nào khác," một vị phó chủ tịch run rẩy lên tiếng. "Nếu không có sự hợp tác của tập đoàn Mùa Thị, chúng ta sẽ phá sản."

Phá sản.

Hai từ đó như một nhát búa tạ giáng mạnh vào đầu tôi. Nó có nghĩa là tất cả mọi thứ sẽ biến mất. Gia đình tôi sẽ mất tất cả. Hàng ngàn nhân viên sẽ mất việc.

Tôi nhìn cha tôi, nhìn thấy sự bất lực và đau đớn trong đôi mắt ông. Ông đã già đi rất nhiều chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. Mái tóc đã điểm thêm nhiều sợi bạc.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

"Con đồng ý," tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, bình tĩnh đến đáng sợ.

Căn phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng lần này là sự im lặng của sự kinh ngạc.

"Ánh Dương, con nói gì vậy?" Mẹ tôi, người luôn dịu dàng và thanh lịch, giờ đây đang nức nở, đôi mắt bà đỏ hoe. "Con không thể đi được. Nơi đó nguy hiểm lắm."

"Đúng vậy, Dương Dương," bạn thân của tôi, Mai Anh, người cũng có mặt trong cuộc họp với tư cách là luật sư của tập đoàn, nắm chặt lấy tay tôi. Bàn tay cô ấy lạnh toát. "Chúng ta sẽ tìm cách khác. Cậu không thể hy sinh bản thân như vậy được."

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra. Tôi nhìn vào mắt từng người trong phòng, những người thân yêu nhất của tôi, và cất giọng, rõ ràng và dứt khoát.

"Đây không phải là sự hy sinh. Đây là trách nhiệm của con."

Tôi quay người, cầm lấy cây bút trên bàn. Tờ hợp đồng sáp nhập vẫn còn nằm đó, như một con quái vật đang chờ đợi để nuốt chửng tương lai của tôi.

Không một chút do dự, tôi ký tên mình lên đó.

Trần Ánh Dương.

Nét bút cuối cùng kết thúc, cũng là lúc tôi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời "công chúa" của mình.

Cha tôi thở dài một tiếng não nề, đôi vai ông như sụp xuống. Ông biết, khi tôi đã quyết định, không ai có thể thay đổi được.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở.

Vương Gia Trí, vị hôn phu của tôi, CEO trẻ tuổi tài ba của tập đoàn công nghệ Starlight, bước vào. Anh mặc một bộ vest màu xanh navy lịch lãm, mái tóc được chải chuốt cẩn thận, và trên môi là nụ cười rạng rỡ quen thuộc.

Anh đã đến muộn.

Như mọi khi.

"Xin lỗi mọi người, em đến muộn," anh nói, giọng điệu vẫn thoải mái như không có chuyện gì xảy ra. "Mỹ Lan đột nhiên cảm thấy không khỏe, em phải đưa cô ấy đến bệnh viện."

Anh bước đến bên cạnh tôi, tự nhiên choàng tay qua eo tôi, giọng nói đầy cưng chiều.

"Sao vậy, công chúa của anh? Trông em có vẻ không vui."

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo mó và gượng gạo. Tôi không muốn anh biết. Tôi không muốn nói cho anh biết rằng chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Tôi không muốn phá hỏng tâm trạng của anh.

"Không có gì đâu anh," tôi nói khẽ. "Chỉ là một chút chuyện công ty thôi."

Lưu Mỹ Lan.

Cái tên đó, mỗi khi được nhắc đến, lại giống như một con dao cùn, từ từ cứa vào trái tim tôi. Cô ta là em gái của Lưu Minh, người nhân viên đã qua đời trong một tai nạn xe hơi để cứu mạng Gia Trí. Từ đó, anh luôn cảm thấy mắc nợ và có trách nhiệm phải chăm sóc cho cô ta.

Một trách nhiệm mù quáng.

Tôi đã từng tin rằng tình yêu của chúng tôi đủ lớn để vượt qua mọi thứ. Chúng tôi là thanh mai trúc mã, là cặp đôi được cả giới thượng lưu ngưỡng mộ. Anh đã hứa sẽ cầu hôn tôi vào sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của tôi, hứa sẽ cho tôi một đám cưới thế kỷ.

Sinh nhật tôi đã qua được hai tháng. Lời cầu hôn vẫn chưa thấy đâu.

Thay vào đó, là những lần anh thất hẹn. Là những buổi tối tôi ngồi một mình trong nhà hàng sang trọng, nhìn thức ăn nguội dần. Là những cuộc gọi của anh, luôn bắt đầu bằng câu "Xin lỗi em, Ánh Dương..." và kết thúc bằng cái tên "Mỹ Lan".

"Anh à, em phải đưa Mỹ Lan đi khám tâm lý."

"Xin lỗi em, Mỹ Lan lại lên cơn hoảng loạn, anh phải ở lại với cô ấy."

"Dương Dương, anh hứa lần sau sẽ bù cho em. Mỹ Lan cần anh lúc này."

Trái tim tôi đã nguội lạnh đi từng chút một sau mỗi lần như vậy. Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc, cứ mãi chờ đợi một người đàn ông mà trong tim anh ta, tôi không còn là ưu tiên số một.

Và đỉnh điểm là ngày hôm qua. Ngày quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, ngày quyết định sự sống còn của Vingroup. Anh đã hứa sẽ đến, sẽ ở bên cạnh tôi.

Nhưng anh đã không đến.

Thay vào đó, anh đã chọn ở bên cạnh Lưu Mỹ Lan.

"Vậy sao?" Anh dịu dàng vuốt tóc tôi, hoàn toàn không nhận ra sự xa cách trong giọng nói của tôi. "Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Có anh ở đây rồi."

Có anh ở đây rồi.

Câu nói đó, lẽ ra phải là lời an ủi ngọt ngào nhất, giờ đây nghe sao thật mỉa mai. Anh đã ở đâu khi tôi cần anh nhất?

Tôi nắm chặt bàn tay mình lại, móng tay đâm sâu vào da thịt. Cơn đau thể xác giúp tôi tỉnh táo hơn.

Tôi mỉm cười, một nụ cười thật sự, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự chua chát và tuyệt vọng.

"Đúng vậy," tôi nói. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Vì em đã tự mình giải quyết tất cả rồi, Gia Trí à.

Không cần đến anh nữa.

Anh nhìn tôi, có chút ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của tôi. Anh có lẽ đã quen với một Trần Ánh Dương luôn nũng nịu, luôn cần sự che chở của anh.

Nhưng công chúa đó, đã chết rồi.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Frances

Thêm nhiều động thái
Hai lần kết hôn,/tôi trở thành/cục cưng của tài phiệt

Hai lần kết hôn,/tôi trở thành/cục cưng của tài phiệt

Đô Thị Đương Đại

5.0

[Tài phiệt đen tối hàng đầu VS Người thợ làm hương xinh đẹp nhưng khuyết tật, cả hai đều trong sạch]   Một người bí ẩn gửi video chồng ngoại tình, phá vỡ cuộc sống bình lặng của cô.   Cô nhận ra một điều.   Người yêu thuở nhỏ có thể lừa dối bạn, bạn thân từ thuở nhỏ cũng có thể lừa dối bạn.   Nhưng người mẫu nam vai rộng, eo thon, chân dài thì không.   Chỉ là anh chàng đẹp trai bán thân nuôi chó này, mùi nước hoa trên người anh sao lại giống với ông trùm tài phiệt hàng đầu kia?   Khi cô rực rỡ nhất, anh là đứa con bị gia đình ruồng bỏ, chỉ dám trong bóng tối cướp đi nụ hôn đầu của cô.   Khi cô rơi khỏi đỉnh cao, anh từ bỏ mọi thứ để trở về nước, nhưng lại thấy cô khóc khi đồng ý lời cầu hôn của người khác. Khi cô bị phản bội, anh đã nắm quyền lực, là bàn tay đứng sau đẩy mạnh sự việc, là người cứu rỗi khi người khác gặp khó khăn, là chỗ dựa vững chắc nhất của cô. Khi cô đứng dậy, anh quỳ gối, vô cùng thành kính.   “Hãy lấy anh nhé.” “Em có muốn biết, khi em đồng ý lời cầu hôn của tên khốn đó, anh đang nghĩ gì không?” “Gì cơ?” “Đừng để anh bắt được cơ hội.” “Nếu không bắt được thì sao?” “Thì tạo ra cơ hội.” Bởi vì trên đời này, không ai yêu cô hơn anh.

Sách tương tự

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Calla Rhodes
5.0

[Kết hôn với tỷ phú+Theo cô đến lò hỏa táng+Bị lộ thân phận] [Thái tử gia tài phệt của hắc bạch lưỡng đạo VS Ông trùm công nghệ độc lập] Đường Vãn kết hôn với chồng ba năm vẫn chưa gần gũi nhau, cô tưởng Lục Hạo do chuyên tâm công việc để họ có cuộc sống tốt. Cho đến ngày mẹ cô qua đời, cô bị phản bội và ly hôn, Đường Vãn mới nhận ra, ngay trong đêm tân hôn, Lục Hạo đã lén lút qua lại với người em kế của cô, Đường Y Y. Cô lấy lại mọi dịu dàng, không còn mong chờ, quyết định ly hôn. Mọi người đều chế giễu cô, "Đường Vãn điên rồi, lúc này còn dám bướng bỉnh sao, lên án lên đòi lên hôn!" "Cứ chờ xem, cô ấy cứng đầu chẳng được bao lâu đâu, vài hôm nữa sẽ lặng lẽ quay về thôi!" Ai cũng chờ đợi, nhưng vẫn không thấy Đường Vãn hối hận vì quyết định ly hôn. Ngược lại, họ lại thấy hot search cảnh Lục Hạo quỳ dưới mưa, cầu xin Đường Vãn đừng đi. Trong một buổi phỏng vấn, có phóng viên hỏi thẳng Đường Vãn liệu cô có ý định tái hôn với Lục tổng không. Cô chỉ lạnh nhạt đáp: "Cái gã phiền phức đó, tên cặn bã bẩm sinh, phải chờ đến lúc người ta không yêu mới yêu!" Còn người đàn ông khiến hắc bạch lưỡng đạo khiếp sợ lại kéo Đường Vãn vào lòng: "Ai dám động đến vợ tôi, cứ thử xem chuyện gì xảy ra!"

Đêm tân hôn thay thế, chồng trong tình trạng thực vật đòi ly hôn

Đêm tân hôn thay thế, chồng trong tình trạng thực vật đòi ly hôn

Gabriella
5.0

【Ngọt ngào 1v1 + Trừng phạt kẻ xấu + Liên minh mạnh mẽ】 Đêm trước lễ đính hôn, cô bị bạn trai và em gái kế cùng nhau dàn xếp đưa lên giường của một người đàn ông lạ. Sau một đêm ân ái, khi tỉnh dậy, người đàn ông đã biến mất, nhưng tên khốn đó lại công khai tuyên bố cùng em gái kế, còn cha ruột của cô thì khẳng định cô ngoại tình, đe dọa cô phải thay em gái kế cưới người chồng thực vật để làm cô dâu mang lại may mắn. Cô: ??? Đến đây, chúng ta cùng nhau gây tổn thương nhau~ Em gái kế thích cướp đàn ông? Cô lập tức hack vào máy tính, phơi bày scandal của "bạch liên hoa" để dạy cho cô ta một bài học. Cha cô muốn gia nhập giới thượng lưu? Cô chỉ cần một cuộc điện thoại, và trong một đêm, ông ta nợ hàng trăm tỷ. Đánh bại kẻ giả dối, trừng phạt kẻ xấu xa, từ một cô gái bị mọi người ghét bỏ, cô đã trở thành người giàu nhất đế quốc, không hề chớp mắt. Khi mọi chuyện đã lắng xuống, cô chuẩn bị đưa mẹ về quê sống cuộc sống bình yên. Nhưng người chồng được nhặt về lại cười nhạo và xé tan thỏa thuận ly hôn, rồi chặn đường đến sân bay vào đêm đó. “Chúng ta chia tay trong hòa bình nhé.” Cô đẩy tay người đàn ông ra với vẻ bực bội. Vị hoàng đế lạnh lùng ấy đột nhiên ôm chặt cô vào lòng, “Khiến trái tim ta rung động, thì phải chịu trách nhiệm với ta…”

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết