/1/107865/coverorgin.jpg?v=d6c6baedc769d790b7fa94a21086d69b&imageMogr2/format/webp)
"Khang Vương phi xinh đẹp như vậy, chết đi thật sự quá đáng tiếc, chi bằng trước khi chết để bọn mình chơi đùa trước đã, thư giãn một chút."
"He he... huynh nói đúng, dù sao cũng sắp chết rồi, có chơi thì cũng có ai biết đâu."
"Đúng vậy, Khang Vương sắp cưới Trắc Phi tới nơi rồi, sao còn quan tâm sống chết của cô ta, biết đâu còn mong cô ta chết sớm hơn nữa chứ."
...
Đàm Sênh vừa mới tỉnh lại bèn phát hiện hai gã đàn ông đang tiến lại gần với khuôn mặt dâm đãng, miệng phun ra những lời hạ lưu.
Cô rút một cây trâm từ trên đầu xuống, khi đối phương áp sát, lập tức bật dậy, cắm cây trâm vào mắt một tên trong đó, rút ra rồi đâm tiếp vào cổ hắn.
"Aaaa!"
Tên đàn ông ôm lấy mắt và cổ, máu tươi trào ra từ kẽ ngón tay.
Tên còn lại thấy người vốn dĩ hấp hối nay lại đột ngột giết người một cách tàn bạo, hắn sợ đến mức quay đầu bỏ chạy, nhưng Đàm Sênh sao có thể để hắn thoát, cô lao đến như tên bắn, túm lấy cổ áo hắn, mạnh tay xoay người hắn lại, cây trâm loé lên ánh lạnh, rạch một đường qua cổ hắn, sau đó buông tay, tên đó ngửa mặt ngã xuống đất.
Giải quyết xong hai tên kia, Đàm Sênh loạng choạng lùi lại hai bước, dựa vào tường thở dốc, trên mặt không hề có vẻ mừng rỡ khi được trọng sinh, thay vào đó chỉ có sự phức tạp và đồng cảm.
Nguyên chủ là cô nhi của phủ Tướng quân, được Hoàng thượng thương xót nên ban hôn gả cho Khang vương Vũ Văn Dật làm phi. Nào ngờ người ta đã có bạch nguyệt quang của riêng mình – Tô tiểu thư Tang Ly, ái nữ của Thái phó.
Để cưới được người trong lòng, Vũ Văn Dật lấy cớ nguyên chủ thân xác cũ bị điên, nhốt cô vào Viện Nam Sơn, nơi chuyên giam giữ người điên.
Trong quãng thời gian ở Viện Nam Sơn, nguyên chủ thân xác cũ chịu đủ loại dày vò, cũng là nhờ vào chấp niệm không cam lòng nên mới có thể sống lay lắt tới giờ, giờ đây cơ thể bị Đàm Sênh chiếm lấy, chấp niệm ấy cũng theo đó mà tan biến.
Đàm Sênh kiếp trước là sát thủ số một thế giới, mật danh Độc Cơ, giỏi nhất là dùng độc, dù là cỏ cây ven đường qua tay cô cũng có thể biến thành độc dược chí mạng.
Dĩ nhiên y thuật và thuật dùng độc không tách rời nhau, y thuật của cô cũng rất cao minh.
Làm nhiệm vụ nhiều quá nên cảm thấy quá nhàm chán, cô muốn lui về ở ẩn, nhưng đám khách hàng cũ lại không chịu, sợ cô tiết lộ bí mật của họ, bèn hợp tác với nhau tìm đến căn cứ bí mật của cô thả một quả bom, cô và căn cứ đều biến thành tro bụi, sau đó bèn trọng sinh vào triều đại xa lạ này.
Đàm Sênh là người yêu ghét rõ ràng, đã chiếm lấy thân xác của người ta thì nhất định phải báo thù thay người ấy.
Nghĩ đến lời nói của hai tên đàn ông lúc nãy, hôm nay Khang Vương sẽ cưới Trắc Phi, vậy thì cô thân là chính phi mà không xuất hiện thì e là không hợp lễ nghi.
Đàm Sênh lau sạch máu trên cây trâm bằng tay áo rồi cắm lại lên đầu, sau đó cất bước rời đi.
Viện Nam Sơn nằm trên đỉnh núi ở vùng ngoại ô kinh thành, trên đường xuống núi có không ít lính canh, nhưng đối với Đàm Sênh thì chỗ nào cũng là đường xuống núi, nên chẳng cần đi theo đường chính.
Từ đây đến kinh thành hơn trăm dặm, nếu đi bộ thì có lẽ hôn lễ của Vũ Văn Dật và Tang Ly đã kết thúc.
Ánh mắt lướt qua, Đàm Sênh thấy có một cỗ xe ngựa đang chạy tới, bèn đứng bên đường, giơ tay lên định xin đi nhờ về kinh thành.
"Chủ nhân, phía trước có người chặn đường, là một người phụ nữ mặc một bộ quần áo rách rưới."
Người lái xe ngựa tên Minh Nguyệt phát hiện Đàm Sênh bèn bẩm báo với người trong xe, người trong xe lười nhác ra lệnh với giọng điệu thản nhiên:
"Không cần để ý."
Minh Nguyệt nhìn về phía trước, khó xử nói:
"Nhưng cô ta đứng giữa đường."
Người đàn ông trong xe vẫn không ngẩng đầu, giọng nói vẫn lạnh nhạt không chút gợn sóng.
"Không cần để ý."
Được thôi!
Minh Nguyệt nhận lệnh nên không hề giảm tốc độ lại, phóng thẳng về phía Đàm Sênh.
Đàm Sênh thấy vậy, đồng tử co lại, lập tức lùi về sau, nếu chậm một chút là bị xe ngựa cán qua rồi.
Ai thì nhịn được chứ bà đây nhịn không được rồi đó!
Đàm Sênh rút cây trâm trên đầu ra, nhảy lên đuôi xe, leo vào từ cửa sổ, đầu nhọn của cây trâm dí vào cổ người đàn ông trong xe, thấp giọng uy hiếp:
"Câm miệng! Bằng không, bản lão nương lấy mạng chó của ngươi!"
Động tác của cô linh hoạt và nhanh nhẹn, cả quá trình chỉ diễn ra trong nháy mắt, Minh Nguyệt đang lái xe bên ngoài hoàn toàn không hề hay biết.
/0/79327/coverorgin.jpg?v=aaac1e4bf0e6579a5fa79870ad447500&imageMogr2/format/webp)
/0/77733/coverorgin.jpg?v=81ebcfed3e37fe1cb20612d71c53d69a&imageMogr2/format/webp)
/0/95669/coverorgin.jpg?v=83aeea24e8733d73c861c35c7eb2fa15&imageMogr2/format/webp)
/0/79325/coverorgin.jpg?v=e222383bc1d8040ff216dcc12c315cf7&imageMogr2/format/webp)
/0/95844/coverorgin.jpg?v=20260106215442&imageMogr2/format/webp)
/1/100808/coverorgin.jpg?v=b6ecaf5bb321e46743fc1f679c6cef2c&imageMogr2/format/webp)
/0/95892/coverorgin.jpg?v=20260106215620&imageMogr2/format/webp)
/0/77920/coverorgin.jpg?v=78be1c7881d4fde84a23105b8d6752c1&imageMogr2/format/webp)
/0/90968/coverorgin.jpg?v=f51e09fe56b889f5d2f7dd8b4e6ecd26&imageMogr2/format/webp)
/0/91000/coverorgin.jpg?v=0229bbedb6b7f9abe88e54a172864a14&imageMogr2/format/webp)
/0/95677/coverorgin.jpg?v=20260106214822&imageMogr2/format/webp)
/0/78350/coverorgin.jpg?v=f48e5866db5d41e9bbfde28e39c81b77&imageMogr2/format/webp)
/0/81930/coverorgin.jpg?v=4c9b660c6d603877d7e4c6c0db8252e2&imageMogr2/format/webp)
/0/90145/coverorgin.jpg?v=20251106170622&imageMogr2/format/webp)
/0/97108/coverorgin.jpg?v=e47091263537151f8b1378d6462a4302&imageMogr2/format/webp)
/1/100771/coverorgin.jpg?v=20260408002458&imageMogr2/format/webp)
/0/96409/coverorgin.jpg?v=449304ee51f747a118c0bfdb3b38c907&imageMogr2/format/webp)
/0/95985/coverorgin.jpg?v=20260106215916&imageMogr2/format/webp)
/0/95762/coverorgin.jpg?v=20260106215014&imageMogr2/format/webp)
/0/90999/coverorgin.jpg?v=20251106171849&imageMogr2/format/webp)