/0/88765/coverorgin.jpg?v=a1079697325cec78919a4f5c253ec4fe&imageMogr2/format/webp)
Tại phòng tư vấn tâm lý, tôi gặp một khách hàng "đặc biệt", tiểu thư nhà giàu Kỷ Mộng Mơ.
Cô ta đang đợi vị hôn phu Trình Lĩnh Nam của mình, và tự hào khoe với tôi tấm ảnh của anh. Đó chính là chồng tôi, người đàn ông tôi đã cứu sau tai nạn và chung sống suốt hai năm qua.
Khi anh ấy đến, anh lướt qua tôi như một người xa lạ. Anh ôm lấy vị hôn thê của mình, thì thầm những lời ngọt ngào mà anh từng chỉ dành cho tôi.
Người chồng tài xế xe tải mất trí nhớ của tôi, hóa ra lại là người thừa kế của một tập đoàn giàu có. Hai năm hôn nhân của chúng tôi, tình yêu mà tôi ngỡ là chân thật, chỉ là một sai lầm trong lúc anh mất trí nhớ.
Tôi, người vợ hợp pháp, bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba đáng xấu hổ.
Thế giới của tôi sụp đổ. Tôi lập tức gọi điện cho dì ở Pháp, sắp xếp mọi thủ tục di dân. Lần này, tôi chọn rời khỏi nơi đau khổ này mãi mãi.
Chương 1
Nguyễn Trâm Anh POV:
Tiếng chuông gió bằng vỏ sò treo trước cửa phòng tư vấn tâm lý leng keng, xen lẫn tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ. Đó là âm thanh quen thuộc của một buổi chiều thứ Bảy ở Đà Lạt, yên bình và có phần buồn tẻ.
Tôi vừa pha xong một tách trà hoa cúc, hơi nóng lượn lờ làm mờ đi cặp kính của tôi.
Đột nhiên, tiếng khóc thét chói tai xé toang không gian tĩnh lặng.
"Cút ra! Tất cả cút hết cho tôi! Đừng ai tới gần tôi!"
Tôi tháo kính, day day sống mũi. Lại nữa rồi.
Cô gái tên Kỷ Mộng Mơ, vị khách hàng "đặc biệt" mà phòng khám của chúng tôi buộc phải tiếp nhận ba ngày nay.
"Trâm Anh, em ra xem sao đi," chị Lan, đồng nghiệp của tôi, ló đầu vào, vẻ mặt đầy khó xử. "Cô ấy lại làm loạn rồi, không cho ai vào phòng cả."
Tôi bước ra hành lang. Qua khe cửa hé mở, tôi thấy Mộng Mơ đang đứng trên bàn, một tay cầm mảnh vỡ của chiếc bình hoa bằng gốm, kề sát vào cổ tay trắng nõn của mình. Nước mắt lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ đỏng đảnh, kiêu ngạo.
"Các người mà bước vào, tôi chết ngay tại đây cho xem!"
Chị Lan kéo tay tôi, ghé vào tai nói nhỏ: "Người nhà cô ấy vừa gọi điện, nói là cậu Trình Lĩnh Nam sắp đến rồi. Bằng mọi giá phải giữ cô ấy lại, tuyệt đối không được để cô ấy tự làm mình bị thương. Em biết đấy, nhà họ Trình không phải dạng vừa đâu."
Trình Lĩnh Nam.
Cái tên này, giống như một cây kim vô hình, bất ngờ đâm vào tim tôi.
Không thể nào. Chắc chỉ là trùng tên thôi. Người thừa kế của tập đoàn bất động sản Trình Gia hàng đầu TP.HCM, sao có thể là anh ấy được?
Chồng của tôi, người đàn ông mà tôi đã cứu sau một vụ tai nạn xe máy ở Đà Lạt hai năm trước, lúc đó anh ấy bị mất trí nhớ, người không một xu dính túi, chỉ là một tài xế xe tải đường dài tên Nam.
Chắc chắn là trùng hợp thôi. Tôi tự trấn an mình, nhưng một cảm giác bất an không tên cứ len lỏi trong lòng.
Chị Lan đưa cho tôi tập hồ sơ bệnh án, giọng đầy khẩn thiết: "Chỉ có em mới khiến cô ấy bình tĩnh lại được thôi. Cô ấy chỉ đích danh em."
Tôi lật giở tập hồ sơ. Ở mục thông tin người thân, cái tên "Trình Lĩnh Nam" và chức danh "Vị hôn phu" được in đậm, rõ ràng. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt chuyên nghiệp của một chuyên gia tư vấn tâm lý. Tôi không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc.
Tôi bước vào phòng, nhẹ nhàng nói: "Mộng Mơ, là tôi, Trâm Anh đây. Có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?"
Thật kỳ lạ, vừa nghe thấy giọng tôi, Mộng Mơ liền buông mảnh gốm xuống, nhảy khỏi bàn rồi lao đến ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở như một đứa trẻ.
"Chị Trâm Anh, bọn họ đều bắt nạt em... Em muốn về nhà... Em muốn gặp anh Lĩnh Nam..."
Cô ấy dụi đầu vào vai tôi, bộ dạng hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy là một tiểu thư được nuông chiều từ bé, quen được mọi người vây quanh, dỗ dành.
"Anh Lĩnh Nam của em đâu? Sao anh ấy còn chưa tới?" Mộng Mơ vừa khóc vừa lục lọi trong chiếc túi xách Hermes của mình, lôi ra một chiếc điện thoại đính đầy kim cương. Cô ấy mở màn hình, khoe với tôi một tấm ảnh.
"Chị xem này, đây là anh Lĩnh Nam của em. Anh ấy đẹp trai lắm đúng không?"
Trong ảnh là một người đàn ông mặc vest lịch lãm, gương mặt góc cạnh hoàn hảo, ánh mắt sâu thẳm. Và đó chính là gương mặt mà mỗi ngày tôi đều nhìn thấy, gương mặt của chồng tôi.
"Anh Lĩnh Nam yêu em nhất trên đời," Mộng Mơ tự hào khoe, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào. "Anh ấy nói em là nàng công chúa duy nhất của anh ấy. Anh ấy còn mua cả một hòn đảo đặt tên em nữa đấy."
Hòn đảo... Tôi nhớ Nam của tôi từng nói, sau này có tiền anh sẽ mua một trang trại nhỏ ở ngoại ô, chúng tôi sẽ trồng hoa, nuôi gà, sống một cuộc đời bình dị.
"Nhưng mà," Mộng Mơ bỗng nhiên xụ mặt, "từ sau cái lần anh ấy bị mất tích ở Đà Lạt gần một năm trước, anh ấy cứ là lạ. Anh ấy vẫn yêu em, nhưng đôi khi em cảm thấy anh ấy có gì đó giấu em."
Mất tích ở Đà Lạt... gần một năm trước...
Đầu óc tôi trống rỗng. Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc ráp lại thành một sự thật tàn nhẫn.
Cả thế giới của tôi như sụp đổ ngay khoảnh khắc ấy.
Flashback - Hai năm trước
Tôi gặp anh trong một buổi chiều mưa ở Đà Lạt. Anh nằm bất tỉnh bên chiếc xe máy đổ nát, đầu bê bết máu. Tôi đã không ngần ngại đưa anh vào bệnh viện.
Khi anh tỉnh lại, anh đã quên hết mọi thứ, không nhớ mình là ai, từ đâu đến. Nhìn anh ngơ ngác và cô độc, lòng trắc ẩn của tôi trỗi dậy. Tôi đã đưa anh về căn nhà trọ nhỏ của mình.
Tôi đặt cho anh một cái tên mới: "Nam".
Chúng tôi đã yêu nhau như thế. Tình yêu của chúng tôi nảy nở giữa những ngày tháng giản dị ở thành phố sương mù. Anh không có tiền, không có địa vị, nhưng anh có một trái tim chân thành.
/0/95859/coverorgin.jpg?v=82d75c1d6505e2717c84f7812b4ac6b5&imageMogr2/format/webp)
/1/100631/coverorgin.jpg?v=46b3e99bb54135aac4ca4f57db38bda2&imageMogr2/format/webp)
/0/95803/coverorgin.jpg?v=20260106215130&imageMogr2/format/webp)
/0/95878/coverorgin.jpg?v=e5971aa0041e99ffebc6bfe14c412fc3&imageMogr2/format/webp)
/0/95852/coverorgin.jpg?v=a6d17712775e4f8a7e02f4642ebda758&imageMogr2/format/webp)
/0/95907/coverorgin.jpg?v=85395a836feaf555a0c0c6483f259c89&imageMogr2/format/webp)
/0/95682/coverorgin.jpg?v=1c1aeb027724b6b0d07667943fe30148&imageMogr2/format/webp)
/0/99777/coverorgin.jpg?v=990ed025806ede5fe9235ac3a9efd648&imageMogr2/format/webp)
/0/95776/coverorgin.jpg?v=ff2e9d006cf8cb92c326d85c347f36e8&imageMogr2/format/webp)
/0/95753/coverorgin.jpg?v=dce0e128f511e653ebdf8427da75f168&imageMogr2/format/webp)
/0/77924/coverorgin.jpg?v=f47c998940642024cbc67e4fe3d98b61&imageMogr2/format/webp)
/0/95988/coverorgin.jpg?v=8094522f0018e2963996fb734345f776&imageMogr2/format/webp)
/0/95880/coverorgin.jpg?v=62a1d9389a933f3e9cda0d2ec74e9b99&imageMogr2/format/webp)
/0/95863/coverorgin.jpg?v=fef432d0f77efb353ebea06afc5e3a6a&imageMogr2/format/webp)
/0/95784/coverorgin.jpg?v=24a560723eea4af68989a5894ac507ad&imageMogr2/format/webp)
/0/96409/coverorgin.jpg?v=449304ee51f747a118c0bfdb3b38c907&imageMogr2/format/webp)
/0/95464/coverorgin.jpg?v=c07cdc2fe95210e47ecbe955e9bad209&imageMogr2/format/webp)
/0/95796/coverorgin.jpg?v=20260106215113&imageMogr2/format/webp)
/0/95694/coverorgin.jpg?v=52eebd0789ba243256a48766de6be532&imageMogr2/format/webp)
/0/95466/coverorgin.jpg?v=19cb6c39c32cd43a7d490178858c4742&imageMogr2/format/webp)