/1/109929/coverorgin.jpg?v=4bd7f6c56e8c19cf3267c176fca700c5&imageMogr2/format/webp)
Sau năm năm hôn mê sâu, điều đầu tiên tôi làm khi tỉnh lại là đi tìm vị hôn phu của mình. Tôi đã tìm thấy anh ta. Cùng với một người phụ nữ khác.
Không chỉ vậy, chính cha mẹ ruột đã tuyên bố tôi "mất năng lực hành vi dân sự", giao toàn bộ tài sản và tập đoàn Phượng Hoàng của gia đình tôi cho anh ta.
Cô trợ lý Mạc Phấn, người mà anh ta nói "chẳng là gì cả", lại trở thành "chủ tịch phu nhân" mới, chiếm đoạt mọi thứ của tôi.
Ngay cả đứa con trai bảy tuổi mà tôi mang nặng đẻ đau cũng gọi cô ta là mẹ.
"Bà không phải là mẹ tôi. Lẽ ra bà nên chết đi."
Trong một lần bị Mạc Phấn kéo cùng rơi xuống vách đá, Khắc Quang Sáng đã bơi qua tôi, bỏ mặc tôi chới với giữa dòng nước xiết để cứu cô ta.
Nhưng đó chưa phải là tận cùng. Tại bệnh viện, anh ta đã ra lệnh lấy thận của tôi để cứu sống Mạc Phấn. Chính khoảnh khắc đó, Phương Bảo Hà đã chết, và một bóng ma quay về từ cõi chết để đòi lại tất cả, đã được sinh ra.
Chương 1
Phương Bảo Hà POV:
Năm năm hôn mê sâu trong một vụ tai nạn xe hơi bí ẩn, điều đầu tiên tôi làm khi tỉnh lại là đi tìm vị hôn phu của mình. Tôi đã tìm thấy anh ta. Cùng với một người phụ nữ khác.
Không khí trong bệnh viện đặc quánh mùi thuốc khử trùng, lạnh lẽo và xa lạ, thấm vào tận xương tủy. Sau năm năm, đôi chân tôi vẫn còn yếu ớt, mỗi bước đi đều run rẩy như một đứa trẻ mới tập đi. Nhưng tôi không quan tâm. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Khắc Quang Sáng. Vị hôn phu của tôi. CEO của tập đoàn công nghệ Thiên Ưng.
Tôi đã nhớ anh. Nỗi nhớ đó là thứ duy nhất giữ cho ý thức của tôi không chìm vào bóng tối vĩnh viễn trong suốt những năm dài đằng đẵng.
Tôi không cần hỏi ai, cơ thể tôi tự tìm đến văn phòng của anh. Mùi hương quen thuộc của anh, một sự pha trộn giữa gỗ đàn hương và bạc hà tươi mát, giống như một ngọn hải đăng dẫn lối cho tôi trong màn sương mù. Mùi hương đó đã từng là cả thế giới của tôi, là nơi tôi cảm thấy an toàn và được yêu thương.
Nhưng khi tôi đẩy cánh cửa nặng trịch ra, một mùi hương khác, rẻ tiền và ngọt ngấy, xộc thẳng vào mũi tôi. Nó giống như một loại nước hoa rẻ tiền bám dai dẳng, cố gắng át đi mùi hương thanh lịch của anh.
Và rồi tôi nhìn thấy họ.
Khắc Quang Sáng, người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh, đang đứng đó, quay lưng về phía tôi. Nhưng tôi có thể nhận ra anh ở bất cứ đâu. Bờ vai rộng vững chãi, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng. Anh đang cúi xuống, và vòng tay anh đang ôm một người phụ nữ.
Một người phụ nữ nhỏ bé, có vẻ ngoài tầm thường. Mạc Phấn. Cô trợ lý mà trước đây tôi chưa bao giờ để mắt tới.
Môi của họ dính chặt vào nhau.
Cảnh tượng đó giống như một nhát búa tạ giáng thẳng vào lồng ngực tôi. Không khí bị hút sạch khỏi phổi. Cả thế giới của tôi, vốn vừa mới được tái tạo lại, bỗng chốc vỡ tan thành từng mảnh.
Tiếng bước chân loạng choạng của tôi đã khiến họ giật mình tách ra. Khắc Quang Sáng quay lại, và khi ánh mắt anh chạm vào tôi, sự kinh ngạc, hoảng loạn và một tia tội lỗi thoáng qua trên khuôn mặt điển trai của anh.
"Hà... em... em tỉnh lại khi nào?" Giọng anh run rẩy.
Mạc Phấn đứng sau lưng anh, cúi gằm mặt, hai tay vặn vẹo vào nhau, trông như một con thỏ non đáng thương bị dọa sợ.
"Cô ta là ai?" Tôi hỏi, giọng tôi khô khốc và xa lạ ngay cả với chính mình.
Sáng bước vội về phía tôi, cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã rụt lại như bị bỏng.
"Hà, nghe anh giải thích," anh nói gấp gáp, ánh mắt đầy van nài. "Không phải như em nghĩ đâu. Mạc Phấn... cô ấy chỉ ở đây để giúp anh... để xoa dịu nỗi đau trong những năm qua. Em biết mà, anh đã đau khổ thế nào khi em hôn mê. Cô ấy không là gì cả."
Không là gì cả.
Tôi nhìn vào đôi mắt anh, đôi mắt mà tôi đã từng tin tưởng vô điều kiện. Và như một kẻ ngốc, tôi đã chọn tin anh. Tình yêu mù quáng đã che mờ lý trí của tôi. Tôi tự thuyết phục bản thân rằng năm năm là một khoảng thời gian quá dài, rằng anh cũng chỉ là một người đàn ông cô đơn và yếu đuối.
Tôi muốn lấy lại mọi thứ thuộc về mình. Bắt đầu từ tập đoàn đá quý Phượng Hoàng, gia sản của gia đình tôi.
Tôi đến văn phòng đăng ký kinh doanh, nơi lưu giữ mọi hồ sơ pháp lý. Nhưng khi tôi gặp lại ông Hùng, vị luật sư cũ của gia đình, ông nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại và khó xử.
"Bảo Hà, cháu..." Ông ngập ngừng. "Ta rất tiếc phải báo cho cháu một tin."
Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng tôi.
"Có chuyện gì vậy ạ, chú Hùng?"
Ông đẩy một tập hồ sơ về phía tôi. "Ba năm trước... cháu đã bị tòa án tuyên bố là 'mất năng lực hành vi dân sự'."
/0/95630/coverorgin.jpg?v=be8a224f8e2508cd2643f54e79a8f5a7&imageMogr2/format/webp)
/0/88369/coverorgin.jpg?v=960fffd7716eb54bfedbfa5431e005df&imageMogr2/format/webp)
/1/111253/coverorgin.jpg?v=504393af39de131f57392c320949886c&imageMogr2/format/webp)
/0/95642/coverorgin.jpg?v=48e962de0c0b37a7fdd6a72468345ee1&imageMogr2/format/webp)
/0/95857/coverorgin.jpg?v=42a3d8a5f0dbfb17238efcc55afae42a&imageMogr2/format/webp)
/0/90785/coverorgin.jpg?v=f9aa22eeebf80d645fd73b08ff2349e8&imageMogr2/format/webp)
/0/95660/coverorgin.jpg?v=33df5f70ee5629a073b635e2b53b8f7d&imageMogr2/format/webp)
/0/78035/coverorgin.jpg?v=52c582e485d04466cfdef05e7d51d7dc&imageMogr2/format/webp)
/0/89081/coverorgin.jpg?v=4bc5ee54eb8b6bea8de28a0893628d10&imageMogr2/format/webp)
/0/95902/coverorgin.jpg?v=f4913f31d7577fc1e3f037670809a6a7&imageMogr2/format/webp)
/0/89718/coverorgin.jpg?v=16aac96115a8deeb7392a871bbbcdf86&imageMogr2/format/webp)
/0/95864/coverorgin.jpg?v=168c0852c4687c0a5becda0616bf4a59&imageMogr2/format/webp)
/1/100777/coverorgin.jpg?v=3a2781d5b1f0f7221fa201081f8e13ad&imageMogr2/format/webp)
/0/90712/coverorgin.jpg?v=2dee2df6103189ee28f70f61068357c0&imageMogr2/format/webp)
/0/95987/coverorgin.jpg?v=677c108e0f0725eb798f907518dc963e&imageMogr2/format/webp)
/1/109932/coverorgin.jpg?v=2f83c1d3507b6a53d262030d8bd86748&imageMogr2/format/webp)
/0/95768/coverorgin.jpg?v=f110256437e500bbc6198640160c5840&imageMogr2/format/webp)
/0/93951/coverorgin.jpg?v=4ac3a4403d44da7fac1864fa2ace33b8&imageMogr2/format/webp)
/0/90138/coverorgin.jpg?v=0b24fb2172d403e70fd6499fac7bbfb6&imageMogr2/format/webp)
/0/88780/coverorgin.jpg?v=6b1faf2fdc2c4104a8fedd8f9823f518&imageMogr2/format/webp)