
/1/110739/coverorgin.jpg?v=c337894f15c9edc43dd4bc9d81913d6f&imageMogr2/format/webp)
Vào đêm khai mạc triển lãm cá nhân đầu tiên, đêm quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, chồng tôi đã không đến.
Thay vào đó, anh xuất hiện trên bản tin thời sự, dùng cả thân mình che chắn cho một người phụ nữ khác trước cơn bão máy ảnh.
Dòng chữ chạy trên màn hình như một nhát dao: "TÀI PHIỆT PHAN HOÀNG ANH VÀ CEO HẠ PHI LOAN, NGHI VẤN TÌNH CẢM."
Cả phòng tranh im lặng, hàng trăm ánh mắt thương hại đổ dồn về phía tôi. Đêm của tôi đã biến thành trò cười cho cả thế giới.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ anh.
"Anh có việc đột xuất. Em cứ tự nhiên nhé. Chúc mừng."
Bảy năm hôn nhân, tình yêu và sự chờ đợi của tôi đã tan thành tro bụi. Trong mắt anh, tôi và nghệ thuật của tôi chỉ là "thú vui", một vật trang trí cho cuộc sống xa hoa của anh.
Nhưng anh đã đánh giá thấp tôi. Anh cho rằng tôi sẽ mãi mãi đứng trong bóng tối của anh.
Tôi bình tĩnh mượn điện thoại của bạn tôi, không phải để gọi cho anh ta, mà là luật sư của riêng tôi.
"Hãy soạn thảo đơn ly hôn. Ngụy trang nó thành một văn bản bản quyền nghệ thuật. Anh ta sẽ không bao giờ đọc kỹ đâu."
Chương 1
An Đan Nhi POV:
Vào đêm quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, đêm khai mạc triển lãm tranh sơn mài cá nhân đầu tiên của tôi, chồng tôi, Phan Hoàng Anh, đã không có mặt.
Đó không phải là một bất ngờ. Chỉ là một nỗi thất vọng quen thuộc, âm ỉ như một vết thương cũ.
Tôi đứng giữa không gian phòng trưng bày trắng tinh, ánh đèn rọi xuống những tác phẩm mà tôi đã dành bốn năm tâm huyết để hoàn thành. Mỗi bức tranh là một mảnh linh hồn tôi, được phơi bày dưới ánh sáng chói lòa. Chúng là nguồn cảm hứng cốt lõi cho thương hiệu khu nghỉ dưỡng sang trọng đầu tiên đã làm nên tên tuổi cho anh. Nhưng đối với anh, chúng chỉ là "thú vui".
Đây là đêm mà tôi hy vọng sẽ thay đổi điều đó. Đêm nay, tôi không chỉ là An Đan Nhi, vợ của tài phiệt Phan Hoàng Anh. Đêm nay, tôi là một nghệ sĩ.
Không khí trong phòng tranh náo nhiệt, đầy ắp tiếng ly chạm nhau và những lời thì thầm tán thưởng. Nhưng tôi không thể tập trung. Cứ mỗi vài phút, tôi lại liếc về phía cửa, hy vọng một cách vô ích rằng bóng dáng cao lớn, quen thuộc của anh sẽ xuất hiện.
Thay vào đó, một tiếng xôn xao khác nổi lên từ góc phòng, nơi một chiếc TV màn hình lớn đang chiếu tin tức buổi tối. Ban đầu chỉ là những tiếng xì xầm, rồi dần dần, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía màn hình, rồi lại quay sang nhìn tôi với vẻ thương hại.
Trái tim tôi như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Tôi bước về phía đó, như một người mộng du. Và rồi tôi nhìn thấy anh. Phan Hoàng Anh. Chồng tôi.
Anh đang ở đó, trên màn hình TV, trước một khách sạn sang trọng khác. Anh không một mình. Anh đang dùng cả thân mình để che chắn cho một người phụ nữ khác khỏi một cơn bão máy ảnh. Người phụ nữ đó, Hạ Phi Loan, một nữ CEO trẻ tuổi mà công ty của anh đang trong quá trình mua lại, nép mình sau lưng anh, khuôn mặt tái nhợt và yếu đuối, một bàn tay đặt lên cánh tay anh như thể cô ta đang tìm kiếm sự bảo vệ.
Anh trông thật mạnh mẽ, thật quyết đoán. Một hiệp sĩ trong bộ áo giáp hàng hiệu.
Dòng chữ chạy bên dưới màn hình như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi: "TÀI PHIỆT PHAN HOÀNG ANH BẢO VỆ CEO HẠ PHI LOAN TRƯỚC SÓNG GIÓ TRUYỀN THÔNG, LÀM DẤY LÊN TIN ĐỒN TÌNH CẢM."
Cả phòng tranh im lặng như tờ. Sự im lặng đó còn tệ hơn cả những lời thì thầm. Tôi có thể cảm nhận được hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn vào mình, soi mói, thương hại, tò mò. Thế giới của tôi sụp đổ ngay trước mắt họ, trong đêm lẽ ra phải là đêm của tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn. Từ anh.
"Anh có việc đột xuất. Em cứ tự nhiên nhé. Chúc mừng."
Tự nhiên. Chúc mừng.
Những từ ngữ lạnh lùng, vô cảm. Như thể anh đang nói về một buổi tiệc trà của một người xa lạ, chứ không phải đêm quan trọng nhất trong cuộc đời người vợ đã ở bên anh bảy năm. Anh thậm chí còn không thèm bịa ra một lời nói dối tử tế hơn.
Một cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ lồng ngực ra khắp cơ thể. Tình yêu, sự hy vọng, những năm tháng chờ đợi mòn mỏi... tất cả vỡ tan thành tro bụi trong khoảnh khắc này.
"Đan Nhi, em không sao chứ?"
Ki Đức Trọng, chủ phòng trưng bày và là người bạn thân thiết của tôi, vội vã chạy đến bên cạnh. Anh nhìn vào màn hình TV, rồi nhìn tôi, ánh mắt anh tóe lửa giận dữ.
"Thằng khốn đó! Hắn ta dám..."
"Em không sao." Tôi ngắt lời anh, giọng nói của chính mình nghe thật xa lạ, bình tĩnh đến đáng sợ. "Chỉ là... một chút hiểu lầm thôi."
Tôi đang nói dối. Tôi đang bảo vệ lòng kiêu hãnh cuối cùng của mình, ngay cả khi nó đã bị giày xéo không thương tiếc.
"Hiểu lầm ư?" Trọng gần như hét lên. "Cả thế giới đang nhìn thấy kìa! Hắn ta đang công khai làm bẽ mặt em!"
"Trọng, làm ơn." Tôi nhìn anh, ánh mắt gần như van nài. "Đừng làm mọi chuyện tồi tệ hơn."
/0/95902/coverorgin.jpg?v=f4913f31d7577fc1e3f037670809a6a7&imageMogr2/format/webp)
/0/95864/coverorgin.jpg?v=20260106215525&imageMogr2/format/webp)
/0/95628/coverorgin.jpg?v=60a292fdd8fdb9c081f89eceb99801bb&imageMogr2/format/webp)
/0/95963/coverorgin.jpg?v=5bec33378f0701278aa3ad39d6163274&imageMogr2/format/webp)
/0/95630/coverorgin.jpg?v=be8a224f8e2508cd2643f54e79a8f5a7&imageMogr2/format/webp)
/0/95621/coverorgin.jpg?v=20260106214609&imageMogr2/format/webp)
/0/95961/coverorgin.jpg?v=20260106215818&imageMogr2/format/webp)
/0/95986/coverorgin.jpg?v=7bebee3dd9498e38ba2cf21b5d2fc715&imageMogr2/format/webp)
/0/77281/coverorgin.jpg?v=9f8573041b6176b1e8e2527334bd759b&imageMogr2/format/webp)
/0/95642/coverorgin.jpg?v=48e962de0c0b37a7fdd6a72468345ee1&imageMogr2/format/webp)
/0/95660/coverorgin.jpg?v=20260106214751&imageMogr2/format/webp)
/1/107244/coverorgin.jpg?v=c5e424fca5c1cbfd8c0cd679076c1c77&imageMogr2/format/webp)
/0/95624/coverorgin.jpg?v=b06bb903d7d81dac3202cb3844d0730b&imageMogr2/format/webp)
/0/95865/coverorgin.jpg?v=e4bf32d375fef75baeec8fd814c0dd2f&imageMogr2/format/webp)
/0/90705/coverorgin.jpg?v=8af16318fb5bf96b63d8ee9c289b7008&imageMogr2/format/webp)
/0/89081/coverorgin.jpg?v=20250807151032&imageMogr2/format/webp)
/0/89718/coverorgin.jpg?v=16aac96115a8deeb7392a871bbbcdf86&imageMogr2/format/webp)
/0/95626/coverorgin.jpg?v=4484cecc3c60c974d3ae4572074b6f04&imageMogr2/format/webp)
/0/95634/coverorgin.jpg?v=19381ac6b3fbfe80adcbd46feac7cbc8&imageMogr2/format/webp)
/0/95899/coverorgin.jpg?v=20260106215629&imageMogr2/format/webp)