
/0/74712/coverorgin.jpg?v=e91a67cc8def25c436475961983be656&imageMogr2/format/webp)
Tôi đã yêu Khắc Ngọc Toàn ba năm, tưởng chừng đó là một giấc mơ đẹp đẽ.
Cho đến ngày Đoan Diệu Anh, mối tình đầu của anh ta, trở về và giả vờ mất trí nhớ. Khắc Ngọc Toàn, người đàn ông luôn dịu dàng với tôi, đã lập tức buông tay tôi.
Anh ta không chỉ công khai sỉ nhục tôi, nhốt tôi vào tầng hầm tối tăm, phá hỏng chiếc váy kỷ vật duy nhất của bà ngoại, mà còn nghe lời cô ta, bỏ mặc tôi chết trong biển lửa.
Bị người yêu phản bội, bị gia đình ruồng bỏ ép gả cho một người đàn ông nhà quê, tôi đã mất tất cả.
Nhưng chính người chồng "nhà quê" đó đã cứu tôi khỏi đám cháy.
Vào ngày cưới của chúng tôi, khi Khắc Ngọc Toàn đến phá đám và dọa san phẳng cả ngôi làng, chồng tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại.
"Trong vòng nửa tiếng, tôi muốn tập đoàn của nó phá sản."
Chương 1
Góc nhìn của Màng Diệp Chi:
Tôi đã yêu Khắc Ngọc Toàn ba năm, ba năm tưởng chừng như một giấc mơ đẹp đẽ. Cho đến ngày Đoan Diệu Anh trở về, giấc mơ ấy vỡ tan thành từng mảnh.
Cô ta, mối tình đầu mà anh ta không bao giờ quên được, đột ngột xuất hiện trước mặt chúng tôi tại một bữa tiệc, với ánh mắt ngơ ngác và một câu nói khiến cả thế giới của tôi sụp đổ: "Toàn, em không nhớ gì cả, em chỉ nhớ mỗi anh thôi."
Khắc Ngọc Toàn, người đàn ông ba năm qua luôn dịu dàng với tôi, lúc đó đã buông tay tôi ra.
Anh ta bước về phía cô ta, ánh mắt chứa đầy sự đau lòng và phức tạp mà tôi chưa bao giờ thấy.
"Diệu Anh, em thật sự không nhớ gì sao?"
Đoan Diệu Anh, một diễn viên nổi tiếng, người đã từng vì sự nghiệp mà bỏ rơi Toàn, giờ đây lại lộ ra vẻ mặt yếu đuối, đáng thương. Cô ta gật đầu, nước mắt lưng tròng, bàn tay yếu ớt níu lấy cánh tay anh.
"Em chỉ nhớ tên anh thôi. Bác sĩ nói em bị mất trí nhớ sau tai nạn."
Thế giới của tôi như ngừng lại. Tai nạn? Mất trí nhớ? Chỉ nhớ mỗi anh ta? Thật là một kịch bản hoàn hảo.
Toàn gần như ngay lập tức tin vào câu chuyện đó. Anh ta quay sang tôi, giọng nói không còn sự ấm áp thường ngày, thay vào đó là một sự xa cách lạnh lùng.
"Diệp Chi, Diệu Anh bây giờ rất yếu, anh phải đưa cô ấy về nghỉ ngơi."
Tôi đứng đó, nhìn anh ta dìu cô ta rời đi, bỏ lại tôi một mình giữa những ánh mắt tò mò và bàn tán của mọi người.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ba năm, tình yêu của chúng tôi, trong mắt anh ta, có lẽ không bằng một giọt nước mắt của mối tình đầu.
Những ngày sau đó là một chuỗi ác mộng.
Toàn bắt đầu dành hết thời gian cho Diệu Anh. Anh ta nói cô ấy cần được chăm sóc, rằng anh ta là người duy nhất cô ấy tin tưởng.
Anh ta dọn một phòng trong biệt thự của chúng tôi cho cô ta ở, nói rằng để tiện chăm sóc.
Ngôi nhà từng là thiên đường của tôi, giờ đây trở thành một cái lồng giam ngột ngạt. Mỗi ngày, tôi phải chứng kiến cảnh anh ta ân cần với cô ta, đút cho cô ta ăn, dỗ dành cô ta khi cô ta "sợ hãi".
Mạng xã hội bùng nổ. Hình ảnh Khắc Ngọc Toàn, CEO của một tập đoàn bất động sản lớn, chăm sóc cho nữ diễn viên nổi tiếng Đoan Diệu Anh, người vừa trở về sau một tai nạn bí ẩn, tràn ngập khắp các trang báo.
Họ được ca tụng là "cặp đôi vàng tái hợp", là "tình yêu đích thực vượt qua mọi thử thách".
Và tôi, bạn gái danh chính ngôn thuận của anh ta, trở thành kẻ thứ ba đáng ghét trong câu chuyện của họ.
Tôi đọc được những bình luận cay độc: "Cô Màng Diệp Chi này mặt dày thật, người ta đã mất trí nhớ chỉ nhớ người yêu cũ mà vẫn không chịu buông tha."
"Đúng là không biết xấu hổ, bám lấy Khắc tổng chỉ vì tiền thôi."
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Đêm đó, khi Toàn trở về phòng, tôi đã chất vấn anh ta.
"Anh định để mọi chuyện như thế này đến bao giờ? Em là bạn gái của anh, tại sao em lại phải chịu đựng những điều này?"
Toàn nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn.
"Diệp Chi, em không thể thông cảm một chút được sao? Diệu Anh đang bị bệnh, cô ấy rất đáng thương. Em làm ầm lên như vậy có ích gì?"
Giọng nói của anh ta như một gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Đáng thương? Vậy còn tôi thì sao? Nỗi đau của tôi, sự tổn thương của tôi, trong mắt anh ta không đáng một xu sao?
"Cô ta bị bệnh, hay là anh vẫn còn yêu cô ta?" Tôi gào lên trong nước mắt.
Toàn im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng hơn, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Đừng suy nghĩ lung tung. Anh và cô ấy chỉ là quá khứ. Bây giờ cô ấy như vậy, anh không thể bỏ mặc được. Chờ một thời gian nữa, khi cô ấy khỏe lại, anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Chúng ta sẽ kết hôn, được không?"
Kết hôn. Lời hứa mà tôi đã mong chờ suốt ba năm, giờ đây nghe sao thật mỉa mai và giả tạo.
/0/95919/coverorgin.jpg?v=ebd69533b5e9c477d12e68097cb545c5&imageMogr2/format/webp)
/0/95628/coverorgin.jpg?v=60a292fdd8fdb9c081f89eceb99801bb&imageMogr2/format/webp)
/0/97308/coverorgin.jpg?v=54aa7a51c46ecf9458c70d09c90011f9&imageMogr2/format/webp)
/0/90968/coverorgin.jpg?v=f51e09fe56b889f5d2f7dd8b4e6ecd26&imageMogr2/format/webp)
/0/95770/coverorgin.jpg?v=a1f49edb6adec8343f7adb19cdd77757&imageMogr2/format/webp)
/0/95660/coverorgin.jpg?v=33df5f70ee5629a073b635e2b53b8f7d&imageMogr2/format/webp)
/0/95795/coverorgin.jpg?v=1f0bf69e065e4f823ded95c741e0be65&imageMogr2/format/webp)
/0/89080/coverorgin.jpg?v=80cbc72d014e53bae48d2469b3d37ba4&imageMogr2/format/webp)
/0/95963/coverorgin.jpg?v=5bec33378f0701278aa3ad39d6163274&imageMogr2/format/webp)
/0/90994/coverorgin.jpg?v=53b64538f0f71174a313d11d4d86227c&imageMogr2/format/webp)
/0/95653/coverorgin.jpg?v=6c9b585945771b3ce556116ee478f960&imageMogr2/format/webp)
/0/99772/coverorgin.jpg?v=cbe746873a3d580ac301a8275b0ef6d6&imageMogr2/format/webp)
/0/95825/coverorgin.jpg?v=f8afe2af848dc491904d8e09ae67ab62&imageMogr2/format/webp)
/0/90718/coverorgin.jpg?v=87e76f362e1c8b990978a575fb79d2b6&imageMogr2/format/webp)
/1/107864/coverorgin.jpg?v=576fc588d964c8dc346ab2317f35778a&imageMogr2/format/webp)
/0/95659/coverorgin.jpg?v=448f1a11a56b089ab6db33c44a142ecf&imageMogr2/format/webp)
/0/95761/coverorgin.jpg?v=bec71c080f8413a618762c6adb11fad8&imageMogr2/format/webp)
/0/93952/coverorgin.jpg?v=9030d2b032fb5039306df3cbc56c0102&imageMogr2/format/webp)
/1/102862/coverorgin.jpg?v=fd91f801f0214f88373bd23abf87129c&imageMogr2/format/webp)
/0/77947/coverorgin.jpg?v=66342056f2dc76b51705d544b00a198e&imageMogr2/format/webp)