/1/101036/coverorgin.jpg?v=1fc77072a04c0bcfe83547fb696de1ed&imageMogr2/format/webp)
Năm năm hôn nhân viên mãn, tôi từng tin mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, là cháu gái thất lạc của gia tộc nghệ thuật họ Lưu danh giá.
Nhưng vào đúng ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi phát hiện ra chồng tôi và cô em gái nuôi mà tôi hết mực yêu thương đã có với nhau một đứa con trai năm tuổi.
Tệ hơn nữa, chính ông bà nội của tôi cũng biết chuyện và còn đồng lõa, chu cấp tiền cho họ.
Họ âm mưu lợi dụng tôi sinh một đứa con trai "chính thức" để thừa kế tài sản, sau đó sẽ tìm cách để tôi "biến mất" .
Hóa ra, tôi chỉ là một con tốt trong ván cờ của họ, một công cụ để sinh con, một tấm bình phong để che đậy cho sự phản bội kinh tởm này.
Họ nghĩ tôi là một con ngốc dễ bị thao túng.
Nhưng họ đã sai.
Vở kịch này, đã đến lúc phải hạ màn. Và tôi sẽ là người đạo diễn cho cảnh cuối cùng, phơi bày bộ mặt thật của họ trước tất cả mọi người.
Chương 1
Năm năm hôn nhân của tôi, năm năm hạnh phúc viên mãn, hóa ra chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu để che giấu một lời nói dối còn kéo dài hơn thế.
Tôi từng tin rằng mình là Lưu Ánh Trinh, cháu gái thất lạc của gia tộc nghệ thuật họ Lưu, người may mắn tìm lại được cội nguồn, được bao bọc trong tình yêu thương của ông bà và người chồng hoàn hảo, Hoàng Quang Trường. Tôi đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Hóa ra, tôi chỉ là một con ngốc đáng thương.
Màn kịch này, tôi đã sống trong đó suốt năm năm.
Tôi đã từng nghĩ những ngày tháng ở trại trẻ mồ côi, những ký ức mờ nhạt và đau thương về một gia đình tan vỡ, đã lùi xa vào dĩ vãng. Giờ đây, tôi là bà Hoàng, vợ của một nhà phát triển bất động sản thành đạt, cháu gái của một họa sĩ sơn mài cấp quốc bảo. Cuộc sống của tôi là những buổi tiệc sang trọng, những chuyến du lịch xa hoa, và quan trọng nhất, là vòng tay ấm áp của Quang Trường mỗi tối.
Anh ấy là tất cả những gì tôi từng mơ ước. Lịch lãm, quyến rũ, và trên hết, anh yêu tôi. Anh nói anh yêu sự ngây thơ của tôi, yêu cách tôi trân trọng những điều nhỏ bé nhất, bởi vì tôi đã từng không có gì cả. Mỗi món quà, mỗi lời nói ngọt ngào, mỗi cái ôm của anh, đều khiến tôi tin rằng cuộc đời đã bù đắp cho tôi tất cả những gì đã lấy đi.
Sự thật, tôi đã sai.
Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị một bữa tối lãng mạn tại nhà, nhưng gần đến giờ, anh gọi điện báo có một cuộc họp đột xuất không thể hủy. Tôi có thể nghe thấy sự vội vã trong giọng nói của anh, và dù có chút thất vọng, tôi vẫn mỉm cười và nói rằng tôi hiểu.
"Anh sẽ về sớm nhất có thể, được không? Anh yêu em." Giọng anh dịu dàng qua điện thoại.
"Em cũng yêu anh," tôi đáp, lòng ngập tràn ấm áp.
Nhưng sau khi cúp máy, một ý nghĩ bất chợt nảy ra. Thay vì ngồi nhà chờ đợi, tại sao tôi không mang bữa tối đến cho anh? Một bất ngờ nho nhỏ. Tôi mỉm cười với ý tưởng đó, nhanh chóng đóng gói mọi thứ vào giỏ, và lái xe đến tòa nhà văn phòng của anh.
Thế nhưng, khi tôi đến nơi, cả tòa nhà tối om. Bác bảo vệ nói rằng công ty đã cho nhân viên về sớm từ chiều. Anh ấy không có ở đây.
Một cảm giác hụt hẫng nhẹ nhàng len lỏi trong tôi. Có lẽ cuộc họp diễn ra ở một nơi khác. Tôi gọi cho thư ký của anh, một cô gái trẻ tên Lan.
"Chị Ánh Trinh à? Chủ tịch Hoàng sao? À... anh ấy nói có việc gia đình quan trọng ở khu vui chơi Dreamland ạ." Giọng Lan có chút ngập ngừng.
Dreamland? Khu vui chơi?
Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên. Tại sao anh lại nói dối tôi về một cuộc họp? Việc gia đình quan trọng gì ở khu vui chơi vào tối muộn thế này?
Tôi lái xe đến Dreamland. Khu vui chơi đã đóng cửa, chỉ còn lại vài ánh đèn lấp lánh trên vòng đu quay khổng lồ. Nhưng kỳ lạ thay, bãi đậu xe lại có vài chiếc xe sang trọng. Và rồi, tim tôi như ngừng đập một nhịp. Tôi nhận ra chiếc xe Bentley của ông nội và chiếc Mercedes của Quang Trường.
Họ đang làm gì ở đây?
Tôi đỗ xe ở một góc khuất, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhẹ nhàng bước xuống xe, đi về phía lối vào chính vẫn còn hé mở. Từ xa, tôi nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười nói rộn rã.
Và rồi tôi nhìn thấy anh. Quang Trường của tôi.
Anh không mặc bộ vest công sở như thường lệ, mà là một chiếc áo phông polo và quần jean đơn giản. Gương mặt anh không có vẻ gì là căng thẳng vì công việc, mà là một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười mà tôi đã không thấy từ rất lâu rồi.
Anh đang cúi xuống, nói chuyện với một cậu bé chừng năm tuổi đang ngồi trên vai anh. Cậu bé có đôi mắt giống hệt anh.
/0/95466/coverorgin.jpg?v=19cb6c39c32cd43a7d490178858c4742&imageMogr2/format/webp)
/0/90704/coverorgin.jpg?v=128ed9800b7400b59a7d7e717aa188c1&imageMogr2/format/webp)
/0/95634/coverorgin.jpg?v=19381ac6b3fbfe80adcbd46feac7cbc8&imageMogr2/format/webp)
/0/95824/coverorgin.jpg?v=05c47a01b86b0c9717a5bc8b98bd441c&imageMogr2/format/webp)
/0/95956/coverorgin.jpg?v=f82c4662c2fe9c684ea7c51bd65e58ea&imageMogr2/format/webp)
/0/95961/coverorgin.jpg?v=b8c7f374f2c9cb9f927d3430d9a63353&imageMogr2/format/webp)
/0/95755/coverorgin.jpg?v=e4bf25fbf14a74d00806edc95deded8c&imageMogr2/format/webp)
/0/95967/coverorgin.jpg?v=fea1d02a1e4e9c641e5e96a76bbc248d&imageMogr2/format/webp)
/0/90756/coverorgin.jpg?v=94d4165acd3154e120d41ba42f75dde1&imageMogr2/format/webp)
/0/88778/coverorgin.jpg?v=e8ce428d2fdc7f7dda6f46bd81314c21&imageMogr2/format/webp)
/0/90131/coverorgin.jpg?v=5b97c56c5e583f6768556816d7e10440&imageMogr2/format/webp)
/0/95672/coverorgin.jpg?v=e076172cd6a281c5cb4f06c584e669d2&imageMogr2/format/webp)
/0/77281/coverorgin.jpg?v=9f8573041b6176b1e8e2527334bd759b&imageMogr2/format/webp)
/0/90716/coverorgin.jpg?v=04c32e747db3e18e5181b1b757e643c8&imageMogr2/format/webp)
/0/95776/coverorgin.jpg?v=ff2e9d006cf8cb92c326d85c347f36e8&imageMogr2/format/webp)
/0/95855/coverorgin.jpg?v=bc6ff8b49c8c52fce29856ba095e3bac&imageMogr2/format/webp)
/0/95834/coverorgin.jpg?v=01299af7e1de02b448dedd771e630e3a&imageMogr2/format/webp)
/0/90705/coverorgin.jpg?v=8af16318fb5bf96b63d8ee9c289b7008&imageMogr2/format/webp)
/0/95701/coverorgin.jpg?v=57fdad2aa2d185852d553d05e4334c81&imageMogr2/format/webp)
/0/96280/coverorgin.jpg?v=9c7a65d7b511c724347e5f3e70f10ec4&imageMogr2/format/webp)