/0/94986/coverorgin.jpg?v=8580c2e9c5cc6c2428589c7ecb35363f&imageMogr2/format/webp)
Hoàng hôn buông xuống, Sở Thiên Thư lê những bước chân nặng trĩu trở về nhà.
Cả nhà đã ăn cơm xong, trên bàn chỉ còn lại vài món thừa canh cặn. Chẳng ai thèm để tâm đến người con rể ở rể như anh.
Bố vợ Kiều Học Thương mặt mày âm u hỏi: "Lấy được tiền chưa?"
Cậu em vợ Kiều Thư Kỳ đang quen một cô bạn gái, nhà gái yêu cầu phải mua nhà, mua xe đứng tên cô ta.
Căn nhà rộng một trăm mét vuông, tính theo giá nhà đất ở thành phố Nghiêu Châu, tiền trả trước cũng phải tới một tỷ năm trăm triệu.
Nhà họ Kiều chỉ có vỏn vẹn năm trăm hai mươi lăm triệu tiền tiết kiệm, vẫn còn thiếu một khoản lớn, Kiều Học Thương bèn yêu cầu Sở Thiên Thư tới đơn vị ứng trước một năm lương.
Mẹ vợ Lý Nguyệt Mai cau mày nói: "Không lấy được tiền thì cút xéo, nhà chúng tôi không muốn nuôi thêm thứ phế vật như cậu."
Sở Thiên Thư cười khổ, lòng đầy cay đắng.
Kiều Thư Kỳ đang cắm đầu chơi PUBG bĩu môi nói rằng: "Chị tôi gả cho thằng bất tài như anh là phúc tám đời nhà anh đấy, cho dù anh có bán thận báo đáp cũng không quá đáng đâu."
Đúng lúc này, vợ anh, Kiều Thi Viên, từ trên lầu đi xuống.
Mái tóc dài của cô như thác nước buông xõa trên vai, mày họa mắt tranh, dung nhan tuyệt mỹ.
Sở Thiên Thư nhìn Kiều Thi Viên, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
Nếu không phải vì yêu Kiều Thi Viên đến tận xương tủy, anh đã chẳng muốn ở lại cái nhà này dù chỉ một ngày.
Hai năm trước, Sở Thiên Thư đột nhiên xuất hiện ở Phố ẩm thực và văn hóa của thành phố Nghiêu Châu. Anh không biết mình là ai, không biết mình từ đâu đến, chỉ biết mình tên là Sở Thiên Thư.
Kiều Thi Viên lương thiện thấy anh đáng thương, bèn mỗi ngày lấy đồ ăn từ quán nhà mình cho anh, khiến anh trong lúc hoang mang vô định cảm nhận được chút hơi ấm hiếm hoi.
Từng nụ cười, từng ánh mắt của Kiều Thi Viên dần dần khắc sâu vào trái tim anh.
Anh đã yêu Kiều Thi Viên sâu đậm!
Từ đó, Sở Thiên Thư dọn đến ở trong gầm cầu cách Phố ẩm thực và văn hóa không xa.
Mỗi ngày sau khi quán nướng của nhà họ Kiều mở hàng, anh đều đứng từ xa nhìn ngắm Kiều Thi Viên. Sau khi nhà họ Kiều dọn quán, anh lại đến giúp dọn dẹp vệ sinh.
Chỉ cần bỏ ra chút cơm thừa là có được một lao động miễn phí, món hời này tính thế nào cũng không lỗ, nên vợ chồng Kiều Học Thương chưa bao giờ ngăn cản.
Sau này, khu làng trong thành phố nơi nhà họ Kiều ở được giải tỏa tập thể, chia nhà theo hộ.
Con cái đều chưa lập gia đình, theo quy định, nhà họ Kiều chỉ được chia một căn hộ. Điều này khiến vợ chồng Kiều Học Thương cảm thấy mình bị thiệt thòi lớn, họ bắt đầu giục con gái Kiều Thi Viên đã đến tuổi lấy chồng mau chóng tìm người kết hôn.
Bị làm phiền đến không chịu nổi, Kiều Thi Viên nghĩ ra một kế: gả cho Sở Thiên Thư, giúp bố mẹ lấy được nhà rồi ly hôn.
Tuy không biết lai lịch quá khứ của anh, nhưng qua một thời gian tiếp xúc, cô tin rằng Sở Thiên Thư không phải là người xấu.
Hơn nữa, ngoài Sở Thiên Thư, cô cũng không tìm được ai phù hợp hơn để phối hợp với kế hoạch của mình, bởi vì người khác không thể nào để mặc cô sắp đặt.
Sau khi Kiều Thi Viên nói ra suy nghĩ của mình với Sở Thiên Thư, Sở Thiên Thư nghĩ cũng không nghĩ đã đồng ý ngay.
Không còn phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, lại còn được sớm tối bên cạnh người mình thích, sao anh có thể từ chối được chứ.
Vợ chồng Kiều Học Thương tuy cảm thấy để con gái gả cho một kẻ ăn xin có chút mất mặt, nhưng nghĩ tới căn nhà trị giá cả mấy tỷ bạc, họ đành miễn cưỡng đồng ý.
Nhà họ Kiều nhờ người làm hộ khẩu thành phố Nghiêu Châu cho Sở Thiên Thư, để anh và Kiều Thi Viên đi đăng ký kết hôn, còn tìm cho anh công việc làm hộ lý.
Dù vợ chồng Kiều Học Thương ngày nào cũng châm chọc mỉa mai, tỏ thái độ tồi tệ với Sở Thiên Thư, Kiều Thi Viên đối với anh cũng không nóng không lạnh, nhưng Sở Thiên Thư vẫn cảm thấy rất mãn nguyện.
Kiều Thi Viên mím đôi môi anh đào: "Bây giờ việc cưới xin của Thư Kỳ là việc quan trọng nhất của trong nhà, nếu có thể, tôi vẫn mong anh cố gắng nghĩ cách."
Sở Thiên Thư vội nói: "Tôi đã van nài phòng tài vụ rất lâu, nhưng người ta không cho ứng trước lương..."
Chưa đợi Sở Thiên Thư nói hết, Lý Nguyệt Mai đã cười khẩy ngắt lời: "Đồ vô dụng!"
Kiều Thư Kỳ nói với giọng khinh bỉ: "Thật cảm thấy không đáng thay cho chị tôi, đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu."
/1/124583/coverorgin.jpg?v=69b1a312d560e2c53a70638bbbd90abd&imageMogr2/format/webp)
/0/95977/coverorgin.jpg?v=1d0d10ccc47997892a99c5ba17e2aa63&imageMogr2/format/webp)
/0/90744/coverorgin.jpg?v=6ef51cf4645e3059a8f312c0996d8393&imageMogr2/format/webp)
/1/118662/coverorgin.jpg?v=95d899a63e1da0879c270411880f42db&imageMogr2/format/webp)
/0/89081/coverorgin.jpg?v=20250807151032&imageMogr2/format/webp)
/0/90722/coverorgin.jpg?v=20251106171511&imageMogr2/format/webp)
/0/95880/coverorgin.jpg?v=20260106215558&imageMogr2/format/webp)
/0/90994/coverorgin.jpg?v=53b64538f0f71174a313d11d4d86227c&imageMogr2/format/webp)
/1/124174/coverorgin.jpg?v=a9938675924fa52ff272ab4ca365b27c&imageMogr2/format/webp)
/0/95896/coverorgin.jpg?v=b30e0a8d6bbedfb6dbb392c365dcea5c&imageMogr2/format/webp)
/1/105670/coverorgin.jpg?v=a3baa2c689ce36f7439311ec990027d2&imageMogr2/format/webp)
/1/111252/coverorgin.jpg?v=160e518bc4f3ca988229f4710d7c3162&imageMogr2/format/webp)
/0/78555/coverorgin.jpg?v=e2a5eb5e47e1ee94f54d6abfdda194a8&imageMogr2/format/webp)
/0/95707/coverorgin.jpg?v=fce828612345e0de40cd7f19bfe4bc64&imageMogr2/format/webp)
/1/107130/coverorgin.jpg?v=73135cb67c1e79b3a8d5ef46e68b04f3&imageMogr2/format/webp)
/0/78030/coverorgin.jpg?v=4dc87110464d991015c8b1e804afca32&imageMogr2/format/webp)
/0/77932/coverorgin.jpg?v=3e86f787c4f2765147f14a78cabeac2b&imageMogr2/format/webp)
/1/123094/coverorgin.jpg?v=dfc35f44f48412d67fefbc9d87c29bcd&imageMogr2/format/webp)
/0/90700/coverorgin.jpg?v=52a25f9995ac596f8b41e2b5597fb93e&imageMogr2/format/webp)
/0/90976/coverorgin.jpg?v=20251106171659&imageMogr2/format/webp)