/0/74712/coverorgin.jpg?v=e91a67cc8def25c436475961983be656&imageMogr2/format/webp)
"Anh định đi đâu vậy?"
Tại lễ cưới, Đường Luyến hoảng hốt níu lấy Tần Thế Minh khi anh quay người định rời đi, ánh mắt đầy vẻ cầu xin.
Trong sảnh tiệc, người thân và bạn bè hai bên đều đã an tọa, cha xứ vừa hỏi rằng chú rể liệu có đồng ý cưới cô dâu hay không. Nhưng chú rể Tần Thế Minh không những phớt lờ câu hỏi của cha xứ để nghe điện thoại, mà còn bất ngờ định rời khỏi lễ cưới.
"Bạch Vi biết chúng ta sắp kết hôn, chứng trầm cảm tái phát, cô ấy định nhảy lầu. Tôi phải đi cứu cô ấy."
Tần Thế Minh nói với vẻ khó chịu, rồi đẩy mạnh Đường Luyến ra.
Cú đẩy khiến Đường Luyến bị trật chân, cô ngã ngồi xuống đất, chật vật đưa tay ra muốn giữ anh lại.
"Hôm nay là lễ cưới của chúng ta, anh đi rồi em biết phải làm sao! Hơn nữa, anh đừng quên rằng trước đây Bạch Vi đã từng phản bội anh. Cô ấy đã làm tổn thương anh như vậy, sao anh vẫn không thể buông bỏ mà đi tìm cô ấy?"
Ánh mắt Tần Thế Minh càng lúc càng lạnh lùng. "Chuyện giữa tôi và Bạch Vi không đến lượt cô đánh giá. Dù cô ấy có sai, có tổn thương tôi, thì cô vẫn không bằng cô ấy."
Trái tim Đường Luyến đau nhói.
Cô biết Tần Thế Minh chưa bao giờ quên được Bạch Vi, cô vĩnh viễn không thể quan trọng bằng Bạch Vi.
"Rốt cuộc em đã làm sai điều gì mà anh đối xử với em như vậy?"
"Em xin anh, lễ cưới sắp kết thúc rồi, đợi trao nhẫn xong anh hãy đi cũng được mà!"
Tần Thế Minh né tránh bàn tay cô vừa đưa ra, vẻ mặt chán ghét, "Một mạng người sống sờ sờ ra đó cô không lo, lại chỉ biết nghĩ tới lễ cưới của mình. Đường Luyến, cô thật sự máu lạnh đến đáng sợ."
"Lễ cưới này hủy bỏ, lần sau tổ chức lại."
Tần Thế Minh không để ý đến sắc mặt tái nhợt của cô, vừa đi vừa gỡ bỏ bông hoa cưới trước ngực, hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh.
Chú rể bỏ đi, cả hội trường xôn xao.
"Đừng mà, em xin anh đừng đi, Thế Minh!"
"Anh đi rồi, em phải làm sao đây!"
Đường Luyến đáng thương ngồi bệt dưới đất, toàn thân run rẩy không ngừng, nước mắt tuôn rơi làm nhòe lớp trang điểm tinh tế của cô.
Người đàn ông cô yêu suốt ba năm qua, chẳng màng đến thể diện của cô hay hôn lễ, dứt khoát rời đi vì một người phụ nữ khác.
Tần Thế Minh chỉ nghĩ đến sự đáng thương và bất lực của Bạch Vi, lại không hề nghĩ đến việc cô đang đơn độc giữa lễ cưới, phải đối mặt với bao nỗi tủi hổ và hoang mang.
Lúc này đây, vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía cô, có giễu cợt, có thương hại, nhưng nhiều nhất vẫn là những ánh nhìn đầy hả hê.
Đường Luyến chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã và đau khổ đến vậy!
Bố của cô, Đường Bắc Sơn, bước tới. Đường Luyến còn tưởng ông sẽ an ủi mình, nào ngờ ông trừng mắt quát lớn, "Đến một người đàn ông mà cũng không giữ được, sao tao lại sinh ra đứa con gái như mày chứ!"
Đường Bắc Sơn tức đến mức run người, mắng vài câu rồi kéo vợ là Hoàng Cầm rời đi, không buồn quay đầu lại.
/0/78923/coverorgin.jpg?v=e0f650901ea8a5c33fe2b051f8a53720&imageMogr2/format/webp)
/0/90754/coverorgin.jpg?v=c8b492214fc6bfa39c7af8eaef390351&imageMogr2/format/webp)
/0/88194/coverorgin.jpg?v=aaec09ac8b0f137d42b27733810e3e35&imageMogr2/format/webp)
/0/95810/coverorgin.jpg?v=c23c3ec57cd5072c8049171d87c44f06&imageMogr2/format/webp)
/0/90766/coverorgin.jpg?v=3e178fba9bdb466b684b6a0c587f9ebf&imageMogr2/format/webp)
/0/92361/coverorgin.jpg?v=664e88c50d83799cafd93f14093f6577&imageMogr2/format/webp)
/0/92178/coverorgin.jpg?v=332e55bcdc99148cc3b84fe1db8f3182&imageMogr2/format/webp)