/0/75300/coverorgin.jpg?v=0c8db41322dfec1bd9a2a2ebbba60e11&imageMogr2/format/webp)
Đây là lần thứ 99 tôi đề nghị ly hôn. Ba năm qua, tôi sống như một cái bóng thay thế cho mối tình đầu của chồng, Ca Bích Hảo.
Mọi ảo tưởng vỡ tan khi tôi phát hiện cuốn nhật ký của anh ta, nơi chỉ có tên cô ấy. Tất cả sự "cưng chiều" anh ta dành cho tôi, hóa ra chỉ là để tái hiện lại ký ức với người cũ.
Vì một cuộc điện thoại của cô ta, anh ta đuổi tôi xuống xe giữa trời mưa. Cũng vì cô ta, mẹ tôi đang nguy kịch lại không được cứu chữa kịp thời mà qua đời oan uổng.
Vậy mà Lạc Minh Đăng vẫn mù quáng, không hề biết chính người tình trong mộng của mình đã hại chết mẹ vợ.
Đêm đó, tôi bình tĩnh kẹp tờ đơn ly hôn vào giữa tập hợp đồng. Anh ta, trong lúc mải mê nói chuyện với cô ta, đã ký tên mà không hề hay biết.
Bảy ngày sau, tôi bán tháo toàn bộ cổ phần Lạc Thị, khiến anh ta thân bại danh liệt. Lần này, tôi sẽ khiến họ phải trả giá đắt.
Chương 1
Linh Minh Châu POV:
Đây là lần thứ 99 tôi đề nghị ly hôn.
"Lạc Minh Đăng, chúng ta ly hôn đi." Tôi nói, giọng nói bình tĩnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Trong không gian chật hẹp của chiếc Maybach, sự im lặng giống như một tấm lưới vô hình siết chặt lấy tôi.
Anh ta thậm chí còn không thèm liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh lùng vẫn dán chặt vào con đường phía trước, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng khắc nghiệt.
"Linh Minh Châu, cô có thôi đi không?" Giọng anh ta trầm thấp, mang theo sự thiếu kiên nhẫn rõ rệt, giống như đang gạt đi một con ruồi phiền phức. "Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có gây sự vô cớ nữa."
Gây sự vô cớ?
Trong ba năm qua, đây là lần thứ 99 tôi nói ra hai từ "ly hôn". Mỗi lần đều bị anh ta gạt đi bằng thái độ miệt thị và khinh thường như vậy.
Trong mắt Lạc Minh Đăng, tôi, Linh Minh Châu, chỉ là một người phụ nữ ngu ngốc không thể sống thiếu anh ta. Anh ta tin rằng tất cả những gì tôi làm chỉ là để thu hút sự chú ý của anh ta.
Anh ta không biết, lần này, tôi thật sự muốn kết thúc rồi.
Cuộc hôn nhân ba năm của chúng tôi, ngay từ đầu đã là một trò đùa.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa bắt đầu rơi lác đác, loang lổ trên tấm kính, giống như những giọt nước mắt khô cạn trong lòng tôi.
Tôi nhớ lại buổi chiều hôm đó, khi tôi vô tình tìm thấy cuốn nhật ký được giấu kỹ trong ngăn kéo bàn làm việc của anh ta. Mỗi một trang, mỗi một dòng chữ, đều tràn ngập cái tên "Ca Bích Hảo".
Ca Bích Hảo, mối tình đầu của Lạc Minh Đăng, một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng.
Và tôi, Linh Minh Châu, chỉ là một người thay thế, một cái bóng mờ nhạt cho người phụ nữ đó.
Anh ta thích tôi mặc váy trắng, vì Bích Hảo thích màu trắng. Anh ta đưa tôi đến nhà hàng Pháp, vì đó là nơi anh ta và Bích Hảo hẹn hò lần đầu. Anh ta thậm chí còn yêu cầu tôi học chơi piano, chỉ vì Bích Hảo là một nghệ sĩ dương cầm.
Tất cả những sự "cưng chiều" mà tôi từng ngây thơ cho rằng đó là tình yêu, hóa ra chỉ là sự tưởng nhớ của anh ta dành cho một người khác.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Cảm giác bị lừa dối, bị coi thường, bị biến thành một con rối không hơn không kém, khiến tôi không thể thở nổi.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Là một tin nhắn từ một số lạ.
"Cô Châu, tôi là Ca Cao Minh. Nếu cô muốn rời đi, tôi có thể giúp cô."
Ca Cao Minh. Anh trai cùng cha khác mẹ của Ca Bích Hảo. Một kiến trúc sư tài năng và ấm áp.
Tôi đã gặp anh ấy vài lần trong các buổi tiệc xã giao. Anh ấy luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm thông và... một chút gì đó khác mà tôi không thể gọi tên.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh ấy sẽ chủ động liên lạc với tôi.
Một dòng tin nhắn khác hiện lên. "Tôi biết tất cả mọi chuyện. Cô không đáng phải chịu đựng những điều này. Hãy rời khỏi đây, bắt đầu một cuộc sống mới. Cô có ước mơ trở thành một nhà thiết kế trang sức, phải không? Tôi có thể giúp cô đến Pháp, vào học viện thiết kế hàng đầu."
Bàn tay cầm điện thoại của tôi run rẩy.
Pháp. Học viện thiết kế. Giấc mơ mà tôi đã chôn vùi từ lâu.
Ca Cao Minh... anh ấy biết cả ước mơ của tôi.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Anh ấy là anh trai của kẻ thù không đội trời chung của tôi, nhưng lại là người duy nhất nhìn thấy con người thật của tôi, nhìn thấy ước mơ của tôi.
Tôi biết anh ấy có tình cảm với tôi. Một người đàn ông không thể vô cớ quan tâm đến một người phụ nữ đã có chồng nhiều như vậy.
Có lẽ, tôi có thể lợi dụng tình cảm này.
Tôi hít một hơi thật sâu, gõ một dòng chữ trả lời: "Tôi cần anh giúp. Nhưng trước hết, tôi cần phải ly hôn."
Gửi tin nhắn đi, tôi xóa sạch lịch sử trò chuyện, ngẩng đầu lên, đối mặt với người đàn ông bên cạnh.
"Lạc Minh Đăng, tôi nói lại lần cuối. Chúng ta ly hôn đi." Giọng tôi không còn chút cảm xúc nào.
Anh ta cuối cùng cũng quay sang nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ bực bội. "Linh Minh Châu, cô lại giở trò gì nữa đây? Cô nghĩ rằng dùng cách này có thể khiến tôi chú ý hơn sao? Đừng trẻ con như vậy."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. "Trẻ con? Phải, có lẽ tôi đã từng rất trẻ con khi nghĩ rằng anh thật sự yêu tôi."
Sự bình tĩnh khác thường của tôi dường như khiến Lạc Minh Đăng cảm thấy bất an. Anh ta cau mày. "Cô nói vậy là có ý gì?"
"Ý gì ư? Anh tự biết rõ nhất."
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta reo lên. Một giai điệu piano du dương quen thuộc vang lên trong xe. Đó là bản nhạc chuông dành riêng cho Ca Bích Hảo.
Tôi đã nghe nó vô số lần trong ba năm qua. Mỗi lần nó vang lên, trái tim tôi lại như bị kim châm.
/0/95877/coverorgin.jpg?v=20260106215546&imageMogr2/format/webp)
/0/82365/coverorgin.jpg?v=53b89d1145bd60519e71ed1ceb1cb9c5&imageMogr2/format/webp)
/0/93257/coverorgin.jpg?v=d951509894f0c336e955cea8358ebecf&imageMogr2/format/webp)
/0/90745/coverorgin.jpg?v=2bb47e6449e91675c38b74c13e079139&imageMogr2/format/webp)
/1/100773/coverorgin.jpg?v=02635bdc0cea9d5f37f3ee6f1705753a&imageMogr2/format/webp)
/0/90709/coverorgin.jpg?v=f9dd45a3a5ccd307c9e930bdd3f730ac&imageMogr2/format/webp)
/0/95889/coverorgin.jpg?v=20260106215608&imageMogr2/format/webp)
/0/90106/coverorgin.jpg?v=e74fd788a41f809a632b30920b699baf&imageMogr2/format/webp)
/0/95804/coverorgin.jpg?v=6985db409f37dd409740e55af2166fcd&imageMogr2/format/webp)
/0/90712/coverorgin.jpg?v=2dee2df6103189ee28f70f61068357c0&imageMogr2/format/webp)
/0/77922/coverorgin.jpg?v=d89c090e2d19d6b4fe82b1dc2395b7f0&imageMogr2/format/webp)
/0/95863/coverorgin.jpg?v=fef432d0f77efb353ebea06afc5e3a6a&imageMogr2/format/webp)
/0/95883/coverorgin.jpg?v=ef15765dc92b0feaac1c3345ded3612e&imageMogr2/format/webp)
/0/90723/coverorgin.jpg?v=c392198ef5bc132273aecbf9ebc76d52&imageMogr2/format/webp)
/0/94110/coverorgin.jpg?v=cae97f95e9498af9d6cc66615e3274d7&imageMogr2/format/webp)
/0/95937/coverorgin.jpg?v=aa234209dc8195d0f54de83455aad470&imageMogr2/format/webp)
/0/90145/coverorgin.jpg?v=20251106170622&imageMogr2/format/webp)
/0/95886/coverorgin.jpg?v=528a119569e7afdd6e17f2bbc9f3adb7&imageMogr2/format/webp)
/0/93023/coverorgin.jpg?v=e0fdb754c39472d2bd0a9e20cfbe1f79&imageMogr2/format/webp)