/1/107136/coverorgin.jpg?v=48b7f6db01e58f18da448f9766373293&imageMogr2/format/webp)
Vào ngày cưới của mình, tôi đã nghe được một bí mật. Một bí mật đủ sức biến chiếc váy cưới trắng tinh thành tấm vải liệm cho tình yêu của tôi.
Hóa ra, mẹ ruột, chị gái và chồng sắp cưới của tôi lại âm mưu chuốc thuốc an thần cho tôi ngay trong ngày trọng đại.
Họ muốn biến đám cưới của tôi thành tiệc sinh nhật xa hoa cho cháu trai anh ta, và chiếm đoạt mảnh đất vàng mà ông ngoại để lại cho tôi.
Cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối, chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Tôi chỉ là một quân cờ bị lợi dụng.
Sự phản bội đau đớn đến mức thiêu đốt mọi cảm giác yếu đuối.
Tôi đã không do dự xé nát chiếc váy cưới, chân trần bỏ trốn khỏi địa ngục đó.
Tôi tìm đến Cung Hải Lý, kẻ thù lớn nhất trong kinh doanh của nhà họ Trịnh, và đặt con dấu của ông ngoại lên bàn.
"Tôi là Khổng Hà Chi. Tôi muốn biến mất. Và tôi muốn anh giúp tôi... hủy diệt bọn họ."
Chương 1
Khổng Hà Chi POV:
Vào ngày cưới của mình, tôi đã nghe được một bí mật. Một bí mật đủ sức biến chiếc váy cưới trắng tinh thành tấm vải liệm cho tình yêu của tôi.
Căn phòng tổng thống của khách sạn năm sao ngột ngạt một cách kỳ lạ, mặc dù điều hòa đang chạy ở mức tối đa. Mùi hoa huệ trắng nồng nặc, quyện với mùi keo xịt tóc và sự căng thẳng không lời.
Tôi ngồi trước chiếc gương lớn có viền mạ vàng, một con búp bê mặc bộ váy cưới đắt tiền. Lớp trang điểm hoàn hảo che đi quầng thâm mắt do mất ngủ nhiều đêm. Mái tóc được búi cầu kỳ, ghim chặt bởi hàng tá chiếc kẹp tăm.
Tôi cảm thấy xa lạ với chính hình ảnh phản chiếu của mình. Cô gái trong gương trông thật lộng lẫy, điềm tĩnh, sẵn sàng bước vào một cuộc sống mới. Nhưng bên trong, tôi chỉ là một mớ hỗn độn của những lo lắng.
Tôi luôn là người "nhạy cảm, hay lo nghĩ". Đó là cái mác mà gia đình đã dán lên tôi từ khi tôi còn nhỏ. Mọi cảm xúc của tôi đều bị cho là cường điệu hóa. Mọi nỗi sợ của tôi đều bị coi là vô lý.
"Hà Chi, ngồi thẳng lưng lên con," mẹ tôi, bà Oanh, cất giọng sắc lẹm. Bà đang đi đi lại lại trong phòng, chiếc áo dài bằng lụa thượng hạng sột soạt theo mỗi bước chân. Ánh mắt bà lướt qua tôi không phải với sự trìu mến của một người mẹ, mà là sự đánh giá của một người giám định. "Đừng có ủ rũ như thế. Hôm nay là ngày trọng đại của con. Con phải trông thật rạng rỡ cho nhà họ Trịnh thấy."
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười. "Con chỉ hơi lo thôi mẹ."
"Lo lắng cái gì? Lấy được Hữu Đạt là phúc ba đời nhà mình. Con chỉ cần xinh đẹp và ngoan ngoãn là được. Mọi thứ khác đã có người lớn lo."
Chị gái tôi, Khổng Hà My, người luôn là "cô con gái vàng" của gia đình, cười khẩy từ chiếc ghế sofa nơi chị ta đang ngồi vắt chéo chân, lướt điện thoại. "Mẹ nói đúng đấy. Em chỉ cần làm một bình hoa di động là tròn vai rồi. Đừng có suy nghĩ linh tinh rồi lại phá hỏng mọi chuyện như lần trước."
"Lần trước" mà chị ta nhắc đến là bữa tiệc đính hôn của chúng tôi, khi tôi bị hoảng loạn vì đám đông và phải vào phòng nghỉ. Trịnh Hữu Đạt đã rất tức giận, không phải vì lo lắng cho tôi, mà vì tôi đã làm anh ta "mất mặt".
Cánh cửa phòng bật mở và Trịnh Hữu Đạt bước vào. Anh ta mặc bộ vest được may đo hoàn hảo, tóc vuốt keo bóng loáng. Vẻ ngoài lịch lãm của anh ta từng khiến tôi xao xuyến, nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy một sự xa cách lạnh lùng.
"Em sẵn sàng chưa, tình yêu?" Anh ta nói, nhưng ánh mắt lại nhìn vào hình ảnh của tôi trong gương, kiểm tra từng chi tiết như một món hàng trước khi trưng bày. "Đừng làm anh thất vọng nhé."
"Em sẽ cố gắng," tôi lí nhí.
"Không phải cố gắng. Mà là phải làm được," anh ta sửa lại, giọng điệu có chút gia trưởng. "Anh cần em hoàn hảo trong hôm nay."
Họ rời đi để chuẩn bị cho buổi lễ, để lại tôi một mình với sự im lặng đến đáng sợ. Tôi cảm thấy như một diễn viên sắp bước ra sân khấu diễn một vở kịch mà mình không thuộc lời thoại.
Tôi chợt nhận ra mình đã làm rơi chiếc trâm cài tóc bằng ngọc trai, một kỷ vật của bà ngoại. Tôi bắt đầu tìm kiếm nó một cách hoảng loạn quanh bàn trang điểm. Nó không có ở đó. Có lẽ nó đã rơi xuống gầm bàn.
Tôi cúi xuống, lần mò dưới tấm thảm dày. Và đó là lúc tôi nghe thấy những giọng nói từ phía hành lang, ngay bên ngoài cánh cửa phòng đang hé mở.
Giọng của mẹ tôi, bà Oanh, vang lên, không còn vẻ gay gắt mà đầy vẻ xu nịnh. "Bà Trịnh yên tâm, mọi thứ đã được sắp xếp cả rồi. Con bé Hà Chi sẽ không gây ra bất kỳ rắc rối nào đâu."
Một giọng phụ nữ khác, chắc là mẹ của Đạt, trả lời với vẻ nghi ngờ. "Tôi vẫn không tin tưởng nó. Con bé đó trông lúc nào cũng như sắp khóc. Lỡ nó lại làm loạn lên giữa tiệc cưới thì sao?"
/0/95623/coverorgin.jpg?v=745d113364cac75a6af66f22f043f1bf&imageMogr2/format/webp)
/0/90113/coverorgin.jpg?v=a55212251e390fb8579305e361f96021&imageMogr2/format/webp)
/0/95920/coverorgin.jpg?v=c885c8decb8d78b88c3107b0fa76fbde&imageMogr2/format/webp)
/1/100752/coverorgin.jpg?v=20260307000702&imageMogr2/format/webp)
/0/90128/coverorgin.jpg?v=a3157216a51878da5f2c29a033d38731&imageMogr2/format/webp)
/0/90713/coverorgin.jpg?v=8b9ee9c86498ce89bd2acae01dd40267&imageMogr2/format/webp)
/0/95761/coverorgin.jpg?v=bec71c080f8413a618762c6adb11fad8&imageMogr2/format/webp)
/0/95970/coverorgin.jpg?v=81d415722b4ffe49050018f427bf9043&imageMogr2/format/webp)
/0/90131/coverorgin.jpg?v=5b97c56c5e583f6768556816d7e10440&imageMogr2/format/webp)
/0/90089/coverorgin.jpg?v=a388d05ad9bd4571441f4f8f434f9fcc&imageMogr2/format/webp)
/0/95922/coverorgin.jpg?v=83083bd5667bacb0b0775bd5f5bc6405&imageMogr2/format/webp)
/0/97305/coverorgin.jpg?v=8cf514c88e63ef9f91c4b60f53ae852b&imageMogr2/format/webp)
/0/95776/coverorgin.jpg?v=20260106215051&imageMogr2/format/webp)
/0/95955/coverorgin.jpg?v=9b3d4a112555060e68470b85514e4dd7&imageMogr2/format/webp)
/0/95650/coverorgin.jpg?v=84df0d1943363434f8c2c65d25911e4e&imageMogr2/format/webp)
/0/95662/coverorgin.jpg?v=bfc8fb9d61a4e0ecd2fdd0f89d1bfea5&imageMogr2/format/webp)
/0/90726/coverorgin.jpg?v=4e0f92ae75b31bbedc1e1bc0bd8c0ac7&imageMogr2/format/webp)
/0/95464/coverorgin.jpg?v=c07cdc2fe95210e47ecbe955e9bad209&imageMogr2/format/webp)
/0/95685/coverorgin.jpg?v=20260106214823&imageMogr2/format/webp)
/0/95841/coverorgin.jpg?v=ca13b94c56ab04166ba33a7e48aa8056&imageMogr2/format/webp)