/0/98279/coverorgin.jpg?v=38861e45cfc92c40464be147b9c5861e&imageMogr2/format/webp)
Tôi đã chết, nhưng cơn ác mộng của tôi chỉ mới thực sự bắt đầu.
Con gái tôi, Bé Bông, bị suy tim nặng, cần một tỷ để phẫu thuật gấp. Nhưng chồng cũ của tôi, Lục Văn Uy, lại lạnh lùng cúp máy.
"Để nó chết đi," anh ta nói. "Hứa Diệu Trang còn chưa chịu xuất hiện, vở kịch này vẫn chưa đủ hay."
Linh hồn tôi bất lực nhìn con gái trút hơi thở cuối cùng. Tàn nhẫn hơn, anh ta ném xác con bé vào thùng rác cho bầy chó hoang xâu xé.
Anh ta làm tất cả những điều này chỉ vì tin rằng tôi đang giả chết để lừa tiền, và muốn dùng cái chết của con để ép tôi lộ diện.
Nhưng anh ta không biết, tôi đã chết thật từ một tháng trước. Và giờ đây, khi đứa con trai mới sinh của anh ta và nhân tình cũng mắc bệnh tim, anh ta điên cuồng lật tung cả thành phố để tìm "cái xác giả" của con gái tôi, hòng lấy đi trái tim của nó.
Chương 1
Hứa Diệu Trang POV:
Tôi đã chết, nhưng cơn ác mộng của tôi chỉ mới thực sự bắt đầu vào khoảnh khắc tôi chứng kiến con gái mình, Bé Bông, trút hơi thở cuối cùng.
Giọng nói lạnh như băng của người bác sĩ vang lên qua điện thoại, mỗi chữ như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực vô hình của tôi.
"Bé Bông bị suy tim nặng, tình hình rất nguy kịch. Bệnh viện cần một tỷ đồng để tiến hành phẫu thuật ngay lập tức. Nếu không, con bé sẽ không qua khỏi."
Tôi trôi nổi bên cạnh Lục Văn Uy, người đàn ông từng là chồng tôi, người mà tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh. Anh ta đang ngồi trên chiếc ghế sofa da đắt tiền, khuôn mặt tuấn tú không một gợn cảm xúc. Anh ta nghe điện thoại, đôi mắt phượng hẹp dài sắc bén nheo lại.
Sự im lặng của anh ta khiến tôi nghẹt thở, dù tôi chỉ còn là một linh hồn. Tôi muốn gào lên, muốn lay tỉnh anh ta, muốn cầu xin anh ta cứu lấy con gái của chúng tôi.
Nhưng tôi không thể.
Tôi chỉ có thể bất lực nhìn anh ta nhếch mép cười lạnh.
"Cứu nó?" Giọng anh ta đều đều, không một chút hơi ấm. "Để nó chết đi. Hứa Diệu Trang còn chưa chịu xuất hiện, vở kịch này vẫn chưa đủ hay."
Anh ta cúp máy.
Thế giới của tôi sụp đổ. Không, nó đã sụp đổ từ lâu rồi. Bây giờ, nó chỉ còn là những mảnh vụn bị nghiền nát thành tro bụi.
Bé Bông của tôi.
Con gái bé bỏng của tôi.
Con bé đã phải chịu đựng quá nhiều đau đớn. Trái tim yếu ớt của nó đã vật lộn từng ngày, từng giờ. Và giờ đây, chính cha ruột của nó đã tuyên án tử cho nó.
Tôi bay xuyên qua những bức tường, điên cuồng lao về phía bệnh viện. Tôi nhìn thấy Bé Bông nằm trên giường bệnh, cơ thể nhỏ bé co giật trong đau đớn. Con bé gọi "Mẹ ơi... Mẹ ơi..." trong cơn mê sảng, nước mắt lăn dài trên gò má hóp lại.
Tôi ôm lấy con, một cái ôm vô hình, trống rỗng. Hơi lạnh từ cơ thể của một linh hồn không thể sưởi ấm cho con bé. Tôi chỉ có thể thì thầm vào tai con những lời xin lỗi vô tận.
"Bông ngoan, mẹ xin lỗi... Mẹ xin lỗi con..."
Tiếng khóc của tôi tan vào không khí.
Rồi cơ thể nhỏ bé ấy ngừng run rẩy. Đôi mắt trong veo nhắm lại. Hơi thở cuối cùng tan biến.
Bé Bông của tôi đã đi rồi.
Tôi gào lên một tiếng thét câm lặng, nỗi đau xé nát linh hồn vốn đã chẳng còn nguyên vẹn của tôi.
Bác sĩ gọi lại cho Lục Văn Uy. Giọng ông đầy mệt mỏi và phẫn nộ.
"Lục tổng, đứa trẻ đã mất rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cau có vì mất kiên nhẫn của anh ta.
"Mất rồi? Nhanh vậy sao?" Giọng anh ta đầy vẻ hoài nghi. "Hứa Diệu Trang vẫn chưa xuất hiện à? Cô ta thật biết diễn kịch."
Anh ta nói sẽ đến ngay.
Nhưng "ngay" của anh ta là hai tiếng đồng hồ sau.
Khi Lục Văn Uy đến, anh ta không đi một mình. Trên tay anh ta là một giỏ quà lớn, bên trong toàn là đồ dùng cho trẻ sơ sinh, những bộ quần áo màu hồng phấn, những chiếc lúc lắc đáng yêu.
Những thứ mà Bé Bông của tôi chưa bao giờ có.
Tôi nhìn chằm chằm vào giỏ quà. Một cảm giác buồn nôn cuộn lên trong lồng ngực trống rỗng của tôi.
Anh ta bước vào phòng bệnh, mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo. Anh ta liếc nhìn cơ thể nhỏ bé được phủ tấm vải trắng trên giường, ánh mắt không một chút xao động.
"Đùa đủ chưa?" Anh ta hất hàm về phía tấm vải trắng. "Bảo Hứa Diệu Trang ra đây. Trò hề này nên kết thúc được rồi."
Viện trưởng, một người đàn ông lớn tuổi tóc đã hoa râm, bước ra chặn anh ta lại. Khuôn mặt ông hằn lên sự tức giận và khinh bỉ.
"Lục tổng, xin anh hãy tôn trọng người đã khuất. Cháu bé đã thực sự qua đời rồi."
/0/95830/coverorgin.jpg?v=761b1ab24a32753a799dc22fd47d7b5a&imageMogr2/format/webp)
/0/95696/coverorgin.jpg?v=20260106214909&imageMogr2/format/webp)
/0/78034/coverorgin.jpg?v=70e81cda58ae6395522cb40f3bc5c78b&imageMogr2/format/webp)
/0/95882/coverorgin.jpg?v=eb01dac31ecd1463228f0ea99100bca0&imageMogr2/format/webp)
/0/99756/coverorgin.jpg?v=20260106221508&imageMogr2/format/webp)
/0/77943/coverorgin.jpg?v=76a5c1dcf21a34f64b6b42b4533195ca&imageMogr2/format/webp)