Ly hôn xong, đại lão toàn cầu quỳ gối hoan nghênh
m đến đau điếng, cô khó
ệt nhìn chằm chằm cô, "Cô trăm phương ngàn kế đuổi theo đ
c đây sao cô không phát hiện người
cạn lời đến mức muốn trợn
rò vặt của cô có thể qua mắt được t
thần kinh đi, đừng có ở đây gâ
ến mức mặt mày tối sầm
, mà còn bị bệnh nặng!
h Đình nói từng chữ một,
tôi làm anh mất mặt giữa chốn đông
ể tôi mất mặt ngay tại đây." Hứa Cản
Vân Vô Song giơ tay lên,
ừng chịu thiệt, sớm đã đ
Cảnh Đình nắm lấy cổ tay, giờ đây
thôi." Hứa Cảnh
n một vòng cung khó nhận ra,
hiêu đánh lạc hướng
ng phải là tát Hứa
giác, luồn người qua dưới cánh tay hai người, giống như
ản ứng, Vân Vô Song đá một cú
n buông tay, cô giật mạnh tay về, lại
hị
đất ngay tại chỗ, những ng
, dứt khoát đến mức người ta hoàn
một người phụ nữ đánh quỳ xuống đất, lập tức vang
ị một người phụ nữ đá
ế giễu anh trai anh ta: "Cười gì
nh Đình dậy, lo lắng hỏi:
ắc mặt Hứa Cảnh Đì
"Hứa đại thiếu gia, hành lễ lớn n
Đình bị tức đ
Vô Song, lại phát hiện cô dườn
ột khí thế cuồng ngạo, n
ác bị khí chất của V
và vô vị trong ấn tượng, giờ đây lại t
đều nhỏ giọng đoán mò th
bao giờ công khai, không ai biết cô t
m anh tôi mất mặt!" Hứa
au này cậu phải mở to mắt mà xem c
coi họ ra gì này của cô, khiến Hứa Cả
dám sao? Vậy cô dám đua xe với anh tôi
ờng chơi chán rồi, vô vị, chơi cái gì đó kí