icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Chương 3 Những gì Tiêu gia nợ ta, ta muốn đòi lại từng chút một!

Số từ:1267    |    Phát hành vào:05/02/2026

n, Thẩm Thu Từ siết chặt khăn

Uyển Như lọt qua khe cửa,

hành năm đó đều vây quanh nàng ta, chàng ngày ngày sống chung dưới một má

Uyển Như hiểu lầm, v

a từ đầu đến cuối chỉ có một mình nàng, với

u cần nàng ta giúp đỡ, sao ta có thể

ột chút, giọng điệ

ong đại lao, Lý gia nhà nàng cũng cần tiền của nàng t

lấy Lý Uyển Như,

ọi chuyện xong xuôi rồi sẽ cho

không thể sinh con, nhất định sẽ chủ

t vốn tuấn tú hiện lên vài phần t

i nghĩa, lại có thể khiến nàng ta áy náy vì không thể nối dõi tô

n lên vành tai c

c ta chỉ có thể sinh

u Thừa Dục đưa tay vuốt ve bụng dưới của

vào lòng hắn ta, bộ dạng

áu tanh nhàn nhạt mới miễn cưỡng kìm lại sự

yệt tự là do một mình Tiêu Thừa Dục làm

bà mẫu, mà cả Tiêu gia

bước, lưng va vào thân cây,

y nàng, giọng nói đầy phẫn nộ, "Đá

mặt Thẩm gia mà tha cho Hầu phủ thì họ đã bị lưu đày

ua được, chúng ta đến trước mặt bệ hạ cáo

đứng thẳng người, vẻ yếu đuối nơi đ

ệt nước mắt nơi khóe

hạ cũng chỉ cho phép chúng ta hòa

đầu nhìn

, ta muốn đòi lại từng c

trong mắt nàng, tro

hân! Phu nhân bảo làm thế

ểu viện, lại không để ý người

tiếng thét thảm thiết, h

g quỳ trên mặt đất, sống chết ôm chặt lấy chân một

ấy không bao giờ dám chống lại ngài nữa, cầu xin ngài nó

en kia chính là Nhiếp Ch

g thèm nhìn hắn ta, hung

m một tiếng, n

tiến lên, một chân giẫm lên

ng kêu gào xé gan xé phổi, ôm chân lăn lộn trên đất

không nghe thấy gì, đi

nghiền qua chân nam tử kia, tiếng kêu gà

đều không khỏi hít ng

y trắng bệch, vội vàng ké

yệt đối đừng để Nhiếp Chín

ấy kéo nấp vào góc t

n cá

giọng

ười khăng khăng muốn gả cho nhị gia nên từng g

ng tốt, lúc này tuyệt đối không thể sấn lại

Hồng, ký ức kiếp trước

o đại lao, Tiêu Thừa Dục chạy vạy khắp nơi lo lót nhưng liên

c, bèn lấy của hồi môn của mìn

rỡ nói bóng gió rằng, cuối cùng việc này vẫn c

rong lúc nàng quẫn trí đã chủ động đi tìm Hoắc Vân

m Thu Từ cười

n thân, càng không vì đám vong ơn bội nghĩa

để Hoắc Vân Tranh cắn c

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
1 Chương 1 Trao nhầm cả đời2 Chương 2 Trùng sinh3 Chương 3 Những gì Tiêu gia nợ ta, ta muốn đòi lại từng chút một!4 Chương 4 Phu nhân, tuyệt đối không thể được!5 Chương 5 Ta thà đâm đầu chết, cũng không làm chuyện đáng khinh đó6 Chương 6 Lễ vật này, bổn vương thấy buồn nôn!7 Chương 7 Muốn giết cứ giết, ta không quan tâm8 Bab 8 Giả bệnh!9 Bab 9 Thẩm Thu Từ, ngươi điên rồi!10 Chương 10 Ai mới là người bước vào con đường chết!11 Chương 11 Bầy thú rình mồi12 Bab 12 Chuyện này biết làm sao đây!13 Bab 13 Chẳng lẽ ta nghe nhầm sao 14 Chương 14 Kẻ nào dám bắt người ở Hầu phủ!15 Bab 15 Tai họa bất ngờ16 Bab 16 Người không sao chứ 17 Bab 17 Có chuyện gì thì cứ nhắm vào ta!18 Bab 18 Thủ thân như ngọc19 Bab 19 Gặp trộm20 Bab 20 Lục soát cho ta!21 Bab 21 Ta bị người khác hãm hại!22 Bab 22 Lấy đại cục làm trọng23 Bab 23 Không phải nàng ái mộ bổn vương đấy chứ 24 Bab 24 Đừng làm loạn!25 Bab 25 Nắm bắt cơ hội!26 Bab 26 Quỳ xuống!27 Bab 27 Nhiếp Chính Vương thích kiểu này28 Chương 28 Cẩn thận vạn kiếp bất phục!29 Chương 29 Con muốn hưu thê!30 Bab 30 Vương gia thật có nhã hứng!31 Bab 31 Hắn ta không cam lòng!32 Bab 32 Bớt ăn nói hàm hồ ở đây đi33 Bab 33 Thẩm lão bản thủ đoạn thật34 Bab 34 Sẽ nghe nàng một lần35 Bab 35 Họ có gì mà không dám!36 Chương 36 Vòi tiền37 Chương 37 Mượn tiền xoay sở38 Chương 38 Ta sẽ khiến bọn họ phải tới cầu xin ta!39 Bab 39 Điên rồi! Đúng là điên rồi!40 Chương 40 Báo quan!41 Bab 41 Cùng lắm thì cá chết lưới rách42 Bab 42 Bây giờ vạch trần thì có ý nghĩa gì 43 Bab 43 Hắn ta nhìn thấy hết cả rồi 44 Chương 44 Suy cho cùng vẫn là nàng đã đánh giá cao Tiêu Thừa Dục45 Bab 45 Chẳng lẽ ta nhớ nhầm rồi 46 Chương 46 Tra xét kỹ càng47 Bab 47 Không tới lượt ngươi quản!48 Bab 48 Gió chiều nào xoay chiều ấy49 Bab 49 Sao ta xứng sánh với Vương gia chứ 50 Bab 50 Thời cơ vừa đẹp51 Chương 51 Làm ăn cũng cần một chút thủ đoạn!52 Bab 52 Chỗ chúng ta chỉ tiếp đón người đàng hoàng!53 Bab 53 Không ngờ có kẻ dám có ý đồ với Vương gia!54 Chương 54 Xin tẩu tẩu giúp ta!55 Chương 55 Ta cứu muội56 Bab 56 Phu nhân, người có thấy câu này hơi quen không 57 Bab 57 Chắc chắn có thể khiến ông rút lui an toàn58 Chương 58 Tiền triều Hôm kia thì đúng hơn59 Chương 59 Những thứ này đều là đồ giả60 Bab 60 Kịch hay vẫn còn ở phía sau61 Bab 61 Cố chấp không chịu nhận62 Bab 62 Dùng gia pháp63 Bab 63 Tẩu tẩu giúp ta lần này đi64 Bab 64 Khắc ghi lời dạy của mẫu thân65 Bab 65 Nàng không cần giở mấy thủ đoạn nhàm chán đó với ta66 Chương 66 Hay cho câu liên quan gì đến ngươi!67 Chương 67 Lâm thị, thời của ngươi đã tận rồi!68 Chương 68 Lâm thị mang thai69 Bab 69 Nghiệt chủng!70 Bab 70 Một lũ mặt dày vô liêm sỉ!71 Bab 71 Sao họ có thể vô liêm sỉ đến thế!72 Bab 72 Mẫu thân, không được!73 Bab 73 Trời có sập xuống, nương cũng sẽ chống đỡ cho con74 Bab 74 Vực dậy75 Bab 75 Tham gia hội thơ76 Bab 76 Đánh tráo phần thưởng77 Bab 77 Lý tiểu thư, ngươi có nhầm không đấy 78 Bab 78 Ta không ăn trộm!79 Bab 79 Thái hậu minh xét!80 Bab 80 Không ai chịu nhường ai81 Bab 81 Tuy chiêu này hay, nhưng cực kỳ mạo hiểm82 Bab 82 Gây phẫn nộ83 Bab 83 Câu trả lời của nàng rất có ý nghĩa84 Bab 84 Đừng có nguỵ biện85 Bab 85 Ý ngươi là muội ấy tự khóc thành thế này sao!86 Bab 86 Không cần phải mềm lòng87 Bab 87 Dạy dỗ nàng ta cho tử tế vào!88 Bab 88 Xem náo nhiệt89 Bab 89 Chê bai90 Bab 90 Tiêu Thừa Dục quá ngây thơ rồi.91 Chương 91 Quá buồn nôn92 Chương 92 Tìm người giúp đỡ