Bạc gia, cô bé trong lòng anh là đại lão đấy
ió lạnh buốt cuốn theo những hạt mưa li ti tạt thẳng vào mặt. Thi
phất mùi hương gỗ tuyết tùng hòa quyện với không khí lạnh lẽo
n tay hứng lấy những giọt mưa, rồi tham l
tí tách rơi trên đầu ngón tay khiến cô như vừa khá
uyệt xen lẫn vài phần thiếu kiên nhẫn, nhưng
hỉ coi nữ nô này là kẻ trí tuệ không hoàn th
mi mắt xuống, sự vui sướng nơi đáy mắt nhanh chón
năm
n còn
thoát
ệc, đã đến lúc phải tính to
.
. Thiên Trạch đang dẫn đầu một nhóm vệ sĩ cầm súng chờ sẵn ở
họ tiến vào, cho đến khi thấy người trở về, gương m
h Y
t ra phong thái của một người
R
ạc Yến Tuyệt. Anh Yến chẳng phải đi đấu giá cổ vật sao, th
ốn là người mắc chứng sạ
h Thiên Trạch, anh cứ nhìn chằm chằm con gái n
, rồi dùng giọng chỉ đủ hai
tặng cho cô một cái tên gọi
ạch mới thu hồi ánh mắt dò xét, rồi nói tiếp: "Sao anh Yế
vậy cũng lắc đầu
nhíu mày: "Này người anh em, anh đoán xe
gãi đầu: "
Quý Xuyên dùng tay
lại không kìm được mà nói: "Cô nô lệ này thì có tác dụng gì c
ng là chịu
o nhỏ ngay trước mặt mình, thỉnh thoảng còn nhìn về phía
nhìn bóng lưng người đàn ông đang bước về phía du t
rốt cuộc là vì
cô chỉ có thể đi bư
ể chạy trốn khỏi anh t
ậy thì chỉ có thể theo anh trước. Anh là lão
àng đuổi theo
ng đi theo phía sau, khóe miệng anh khẽ nhếch lên,
dành riêng trên du thuyền, thiế
ên trùm lên người cô, ngay sau đó là giọng nói nam tính đầy quyến rũ vang lên, mang t
ước mắt nhìn người đàn ông đang đ
u ra chút mục đích
ạc Yến Tuyệt nheo mắt:
cầm quần áo đi về phía phòng t