icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Tác giả: IReader
icon

Bab 1 Tôi mãi mãi không thể nào thích cô ấy được

Số từ:2041    |    Phát hành vào:11/02/2026

đã chuẩn bị công phu, đi tham dự

n trong đã vang

có cái kết đẹp rồi... Nhưng mà con nha đầu nhà cậu tính

Phó Triệu Sâm, chỉ có thể nghe được giọng nói thờ ơ của anh ta vang lên: "

ng biết cô ấy thích cậu chứ? Bao nhiêu năm

u hỏi này, trong lòng Thời

cuộc Phó Triệu Sâm có từng

chắn. Anh ta khẽ khựng lại một chút, nói với giọng trầm lạnh: "Cô ấy không hiểu chuyện thì thôi, sau này các cậu đừng ăn

ông thể nào thí

ỡi dao sắc nhọn, đâm thẳng

phải phải, đối với cậu mà nói người quan trọng nhất là Mẫn Yên, cô ấy chính là

và nói: "Chút nữa đừng nhắc tới Thời Noãn t

húng tôi n

tính khí của con nha đầu đó, chắc chắn sẽ khôn

mươi tuổi rồi nhỉ? Hay là cậu cứ xem cô ấy như con dâu được nuôi từ nhỏ đi, trong nhà một người bên ngoà

Phó Triệu Sâm đã quét ánh m

ì nhìn thấy cô ấy đáng thương nên m

một mình Mẫn Yên, đừn

Noãn bất chợt siết chặt lại, dường n

a cô, khiến anh ta

g lúc này trông cô giống như đột nhiên mất hế

ố ép bản thân nuốt nước mắt lại

ối tăm, không

nổi tiếng vì sự kín đáo, dẫn tới việc trên suốt đo

uà sinh nhật trong tay, b

cứ lởn vởn từng câu

êu năm qua, cô rốt cuộc đ

oãn... cô là một người

i chua xót, không biết từ lúc nào, nước mắt đ

ng rực, chiếu thẳng vào mắt khiến cô đau nhói. Chính

xuống đất, phát ra m

cô mua bằng tiền t

đã không còn

ấy điện thoại ra gọi

ý với đề nghị trước đó

hà họ Phó, hai người cùng nhau lớn lên, nhưng Giang Dật Thần đã ra

Noãn một lần. Khi cùng trò chuyện, anh rất cảm thán về tình trạng hôn nhâ

hôn. Trưởng bối hoàn toàn không hề quan tâm chúng ta có hạnh phúc hay không, vì đ

một người có thể khiến mình cảm thấy thoải mái

ảm thấy cách nói n

cũng không có gì

sau, ánh đèn neon lấp lánh với đủ màu sắc, giống nh

n là sống tạm bợ với người khác. Nếu bố mẹ anh hố

hoát như thế, sau khi im lặng hai giây, trả lời với giọng

ng lúc nhìn vào túi quà dưới đất: "Đợi e

g Dật Thần, vậy thì việc thực tập cũng

i Noãn lại đi một đoạn rất xa mới

là khu vực sầm uất bậc nhất, cách nhà cũ của cô chưa tới

dưới khoản nợ lớn bố mẹ cô đã cùng nhau tự sát, cùng vớ

đó suýt chút đã vươn móng v

u Sâm đã đư

như đinh đóng cột: "Em chưa kết hôn nên không thể thực hiện được thủ tục nhận n

ống tốt nhất, cưng chiều cô trong suốt mười mấy năm

ú út trước mặt Thời Noãn, nhưng Thời

ảm thấy bản thân và Phó

đã không thể chờ đợi được m

hành cho đàng hoàng, nói rằng chênh lệch tuổi tác giữa ha

một mặt lại không cho phép bên cạnh

như thế là vì ghen, tưởng rằ

g thành chẳng ph

i cửa sổ, chìm sâu vào trong hồi ức, khóe mắt bỗng đỏ ho

h, thực sự sẽ trở

Phó Triệ

ho anh đư

u khô nước mắt, gạt mọi cảm xúc xuống tận

lại ngủ ngon đến thế. Sáng hôm sau cô đã tỉnh dậy

đi xuống dưới nhà, tiếng ồn t

cái và đi qua đó: "

ửa, thì bóng người trong n

kem cột trên eo, làm nổi bật đường nét của vòng eo

ấy.

bạch nguyệt quang

ới nụ cười thật tươi: "Chị còn định làm xong bữa sáng

vẫn không tỉnh chỉ có thể

nín nhịn trong lồng ngực, miễn cưỡng nặ

riệu Sâm uống nhiều quá, chị đưa anh ấy về tắm rửa thay áo, nghĩ tới vi

là, tối qua họ

chút không thể giữ nổi được nữa, cô hạ thấp giọng

am lạnh lùng: "Thời Noãn, chú dạy cháu

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
“[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: "Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?" Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."”