“[Không gian - Đoàn sủn - Trồng trọt - Làm giàu - Dạy dỗ kẻ xấu] Chi trưởng Tô gia đã đoạn thân rồi! Những ngày tháng không nhà cửa che mưa nắng, nghèo rớt mồng tơi, bỗng dưng trở nên phất lên! Con bé thắt bím tóc cao, xách chiếc giỏ nhỏ, chạy đến trước mặt lão đại Tô gia, giọng non nớt khoe khoang: "Phụ thân, con vừa đào được một giỏ củ cải lớn trên núi~~" Lão đại Tô gia choáng váng cả đầu: Đây đâu phải củ cải, rõ ràng là nhân sâm trăm năm! các hiệu thuốc lớn trong thành tranh nhau mua cho bằng được! "Phụ thân, con còn hái được một giỏ nấm nữa nè~~" Lão đại Tô gia ngước lên trời, hoang mang về cuộc đời, con à, đây không phải nấm, mà là linh chi trăm năm đó!! "Phụ thân, con còn nhặt được một ca ca nhỏ nữa!" Con bé đáng yêu kéo theo một nam hài nhỏ mặt mũi khôi ngô như tượng ngọc, cười tít mắt đưa đến trước mặt lão đại Tô gia. Lão đại Tô gia hoảng hốt, vội ôm nữ nhi chạy mất, còn nghiêm giọng dặn dò: "Hắn nguy hiểm lắm, không được mang về nhà đâu!"”