icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!

Chương 6 Bệnh viện nhi (Chương 2)

Số từ:1055    |    Phát hành vào:09/03/2026

t tiếp thì có khả năng

iờ Kiều Y nghĩ lại

người uể oải, cô còn tưởng là do khóc làm loạn gây ra,

í mắt của Tinh Tinh nặng trĩu, cậu biết mình ốm rồi nhưng vẫn h

ngoài, miệng lẩm bẩm lặp đi l

úc nào cũng đôn

trên điện thoại trước, đến bệnh

hìn gương mặt đầy vẻ lo âu của Kiều Y, hiếm khi d

hiện rõ mồn một, anh cũng hiếm khi gạt bỏ dáng

là được, nhưng con trai vừa mới về nhà, anh m

trai duy nhất mà anh đã t

nhưng lại cảm thấy không ổn, cuối

ải đi, hà tất phải ôm kh

g nhắc, mới được vài phút anh đã thấy cánh tay h

vào bảng nhắc nhở của bệnh viện, không biết người phụ nữ kia lấy đâu ra

truyền dịch, Kiều Y mới

không cần dùng thuốc. Nhưng phát sốt thì nhất định phải coi trọng, trước đây có một lần suýt chút nữa là sốt thành

đừng cho nó ăn thứ gì

ra mồ hôi, nhất định phải thường xuyên

điện, loại đồ chơi mà nó có thể ngồi vào trong ấy, trước

Tinh, đứa trẻ chắc chắn

g cho nó ít xem màn hình điện tử thôi, h

không cắm kim truyền của Tinh Tinh,

dò hỏi: "Anh sẽ là m

ìn cô, khô

Tinh: "Hãy ở bên nó nhiều hơn, nó

ỉ cần ai đó nói một câu cậu "Không có bố", thì trong âm lượng phản khán

c người đã sinh sống bằng cách nào?" Cố Sá

hông biết là do hiếu kỳ, hay

p, anh vẫn chưa có được tư

, chi phí chắc c

năm đi làm trước đó của bản thân cũng có tích lũy m

y về Thành phố S, vậy thì cũng đã đến lúc cô quay lại c

được phòng bệnh đơn, lúc này cửa phòng có động tĩnh

gừng cuộc t

ng mặt tiều tụy, trông cũng chỉ chừng ba bốn tuổi, được

tá đang đối chiếu thông tin bệnh n

ứng lên, họ Cảnh này

lên gương mặt của người đàn

đúng, 3 tuổ

ều Y, giọng nói xác nhận đầy lo lắ

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
“Kiều Y mất khả năng sinh con, bị ép phải ly hôn, kết thúc mối tình kéo dài bốn năm. Lòng nguội lạnh, cô về thị trấn nhỏ để dưỡng thương, chẳng ngờ lại nhặt được một bé trai. Vì lý do cá nhân, Kiều Y quyết định giữ đứa trẻ lại và nuôi dưỡng. Bốn năm sau, một dàn xe sang bóng loáng đỗ trước cửa nhà Kiều Y. Cố Sách lấy ra một tấm thẻ: "Đây là bảy tỷ, xem như là chi phí cô đã chăm sóc con trai tôi bốn năm qua." Kiều Y che chở đứa trẻ phía sau lưng: "Đứa bé là của tôi, tôi sẽ không bao giờ rời xa nó!" Cố Sách nở nụ cười tà mị: "Vậy thì tốt, lớn cũng đi theo luôn!"”