icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!

Chương 8 Đỏ mắt vì căm tức (Chương 1)

Số từ:1045    |    Phát hành vào:09/03/2026

Y đang ngồi trên sofa, thong thả bưng ly nước, trên bàn trà trước mặt đ

p tức hiểu ra

lại mang theo vài phần trách móc: "Y Y, chuyện này là

nhìn anh ta bằng ánh mắt cực kỳ

hứng minh nhân dân, cô Kiều báo án có người xâm nhập gia

cảnh sát, không ngừng giải thích: "Hiểu lầm, hiểu lầ

cảnh sát để nói chuyện riêng. Kiều Y nhấc tay lên, ngăn sự đụng chạ

sao, Lăng Lăng... ở đây cho gần công ty, anh thấy nhà để không cũng chẳng có người ở nên mới dọn vào, giờ em về rồi thì bọn

u Y và Cảnh Thành trước đây, nhưng khi

nam nữ chó má này đã dọn ngay vào nhà cô, bất động sản của nhà họ Cảnh

ể làm Kiều Y ghê tởm mà thôi, hoặc có thể là, họ tưởng rằng Kiều Y vẫn tình sâu thắm t

nói: "Cảnh Thành, anh nhìn cho kỹ đi, trên cuốn sổ này là tên của tôi, chẳng có ai họ Cảnh hay họ Sở nào ở đây

nh nói với em, nhưng gọi điện t

i, sao có thể chỉ vì điện thoại kh

ghét đến tận cùng từng con chữ

sát đi." Cô không muốn phí lời

h chấp gia đình, loại án này là khó giải quyết nhất, cơ bản đ

ng nhiên là sẽ không đi, nếu lúc đầu anh ta không ng

nhất là khiến K

cô đã chẳng đến mức như nước lửa không dung hòa với mẹ a

ải quyết thế nào, em cứ nói đi, anh

ành lúc này, Kiều Y thực sự nghi

quyết theo việc công thôi!" Kiều Y c

iếng, nếu đương sự có thể tự hòa g

dù sao cũng đã bên nhau mấy năm trời, em cứ đưa ra đ

cảm thấy buồn nôn như vừa nuốt phải một con ruồi, cô nhìn Cảnh Thành:

ìn sang một bên, suy nghĩ xem làm cách

h, phiền anh theo chúng tôi về C

quyết riêng được, cô ấy là vợ cũ của tôi, ph

h bỉ trước lời giải

a cô reo lên,

Tinh truyền qua loa điện thoạ

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
“Kiều Y mất khả năng sinh con, bị ép phải ly hôn, kết thúc mối tình kéo dài bốn năm. Lòng nguội lạnh, cô về thị trấn nhỏ để dưỡng thương, chẳng ngờ lại nhặt được một bé trai. Vì lý do cá nhân, Kiều Y quyết định giữ đứa trẻ lại và nuôi dưỡng. Bốn năm sau, một dàn xe sang bóng loáng đỗ trước cửa nhà Kiều Y. Cố Sách lấy ra một tấm thẻ: "Đây là bảy tỷ, xem như là chi phí cô đã chăm sóc con trai tôi bốn năm qua." Kiều Y che chở đứa trẻ phía sau lưng: "Đứa bé là của tôi, tôi sẽ không bao giờ rời xa nó!" Cố Sách nở nụ cười tà mị: "Vậy thì tốt, lớn cũng đi theo luôn!"”