òng cho Minh Yên, không biết đau lòng cho con!" T
Sơn mặt không cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng đến đáng sợ, bà ta cũng
n Minh Yên: "Minh Yên à, con truyền cho Tiểu Uyể
ên mỉm
ay là sẽ n
y gổ, người phải lù
tương lai này, lần nào lựa ch
đúng
ã là cô tự mìn
ặp Vương Mai là kỳ ng
vừa mới v
m tối, giữa lúc nguy cấp, một chàng trai cao gầy đã cứu cô, tuy không nhìn rõ mặt
đã nhìn thấy vết sẹo đó
khi biết anh ta chính là người cứu mình n
nh lùng nhạt nhẽo, cô vẫn cà
nhưng cô vẫn vứt bỏ thể diện để theo đuổ
ng dặc một tháng, cô bèn lén lút giấu gia đình mua
, gia cảnh khá giả, gần như c
Hoắc Hàn Sơn, lại thấy anh ta bị
n núi có sói rồi, cháu không thấy bác Tôn bị cắn sao? C
tôi đã báo cảnh sát, đợi cảnh sát tới
ng thôn bàn
ên đất, mặt dính đầy bùn đất,
ng mặt vẫn không chút biểu cảm, nhưng ánh mắ
lên, không biết lấy đâu ra sức lực mà một nhát đẩ
hế? Chúng tôi làm thế này là vì tốt cho nó, trời
những ngón tay thuôn dài nắm chặt, n
chưa tối hẳn, mọi người giúp đỡ lên núi tìm mộ
khỏi nhìn nhau,
ự gặp sói thì là chuy
Minh Yên đưa tay nắm lấy tay Hoắc Hàn
ồi trên đất, ng
ng t
anh ta dậy, dắt tay a
trời đã
ật sâu, mắt nhìn chằm chằm vào phía trước tối tăm nguy hiểm, như đang không ngừng tiế
tán thủ, taekwondo, sau này không ai có thể
ên đất nhếch nhác vừa rồi đã k
n luôn cô độc, ngạo nghễ và ưu tú vậy mà c
ốn thấy anh
là một sự tồn tại ưu tú khiế
ông trời vẫn cò
mắn tìm thấy Vương Mai đã vì mất
ngã một cú, bị cành cây đâm xuy
p tức cõng bà t
n cô rối rít, một mực dặn dò Hoắc Hàn Sơn
bây
ật đổi s
òn ngư
lại đang cầu xin cô tru
/1/109929/coverbig.jpg?v=4bd7f6c56e8c19cf3267c176fca700c5&imageMogr2/format/webp)