icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ

Bab 5 Cô thật sự quá ngu xuẩn (Chương 2)

Số từ:1045    |    Phát hành vào:09/03/2026

òng cho Minh Yên, không biết đau lòng cho con!" T

Sơn mặt không cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng đến đáng sợ, bà ta cũng

n Minh Yên: "Minh Yên à, con truyền cho Tiểu Uyể

ên mỉm

ay là sẽ n

y gổ, người phải lù

tương lai này, lần nào lựa ch

đúng

ã là cô tự mìn

ặp Vương Mai là kỳ ng

vừa mới v

m tối, giữa lúc nguy cấp, một chàng trai cao gầy đã cứu cô, tuy không nhìn rõ mặt

đã nhìn thấy vết sẹo đó

khi biết anh ta chính là người cứu mình n

nh lùng nhạt nhẽo, cô vẫn cà

nhưng cô vẫn vứt bỏ thể diện để theo đuổ

ng dặc một tháng, cô bèn lén lút giấu gia đình mua

, gia cảnh khá giả, gần như c

Hoắc Hàn Sơn, lại thấy anh ta bị

n núi có sói rồi, cháu không thấy bác Tôn bị cắn sao? C

tôi đã báo cảnh sát, đợi cảnh sát tới

ng thôn bàn

ên đất, mặt dính đầy bùn đất,

ng mặt vẫn không chút biểu cảm, nhưng ánh mắ

lên, không biết lấy đâu ra sức lực mà một nhát đẩ

hế? Chúng tôi làm thế này là vì tốt cho nó, trời

những ngón tay thuôn dài nắm chặt, n

chưa tối hẳn, mọi người giúp đỡ lên núi tìm mộ

khỏi nhìn nhau,

ự gặp sói thì là chuy

Minh Yên đưa tay nắm lấy tay Hoắc Hàn

ồi trên đất, ng

ng t

anh ta dậy, dắt tay a

trời đã

ật sâu, mắt nhìn chằm chằm vào phía trước tối tăm nguy hiểm, như đang không ngừng tiế

tán thủ, taekwondo, sau này không ai có thể

ên đất nhếch nhác vừa rồi đã k

n luôn cô độc, ngạo nghễ và ưu tú vậy mà c

ốn thấy anh

là một sự tồn tại ưu tú khiế

ông trời vẫn cò

mắn tìm thấy Vương Mai đã vì mất

ngã một cú, bị cành cây đâm xuy

p tức cõng bà t

n cô rối rít, một mực dặn dò Hoắc Hàn Sơn

bây

ật đổi s

òn ngư

lại đang cầu xin cô tru

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ
Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ
“Năm năm yêu cuồng nhiệt, đổi lại là bị anh ta bỏ rơi ngay tại lễ cưới, để đi dỗ dành cô thanh mai đã tự tử chín chín lần. Minh Yên cuối cùng cũng hiểu ra, cô mãi mãi không thể sưởi ấm trái tim lạnh lùng của Hoắc Hàn Sơn. Cô quyết đoán cắt đứt mọi tình cảm, rời xa về Giang Nam, quyết tâm bắt đầu lại từ đầu. Không ngờ, sau một đêm say bí tỉ, cô lại vô tình "ngủ" với Phó Tú Trầm, người đàn ông không ai dám đụng đến trong giới thượng lưu, còn là kẻ tử thù của anh trai của cô! Sáng sớm, Minh Yên rón rén muốn rời khỏi hiện trường. Nhưng một bàn tay lớn bất ngờ nắm chặt lấy cổ chân cô, kéo cô trở lại chiếc giường mềm mại một cách dứt khoát. Giọng nam vừa lười biếng vừa đầy kiềm chế vang lên bên tai cô, ngón tay chỉ vào dấu vết mờ ám mới trên chiếc cổ trắng lạnh: "Tiểu Minh Yên, ăn hết rồi định chuồn à? Em hôn tôi đến mức này, không định nhận trách nhiệm à?" *** Ai cũng biết, Phó Tú Trầm, người đứng đầu nhà họ Phó, lạnh lùng, ít ham muốn, khó mà với tới. Nhưng chẳng ai biết, anh luôn giữ em gái kẻ tử thù trong lòng. Từ đó, thần tượng sa ngã, trở nên cố chấp, si mê. Anh hào phóng mua cả một thị trấn cổ trị giá ba nghìn năm trăm tỷ để tặng cô, lại ôm chặt cô gái nhỏ say khướt trong lòng, áo choàng tắm mở rộng, để lộ cơ bụng săn chắc đẹp mắt, giọng khàn quyến rũ thì thầm: "Tiểu Minh Yên, có muốn thử sờ một chút không? Cảm giác cực kỳ đã đó." Minh Yên: ... Bảo là lạnh lùng, kiềm chế cơ mà? Phó Tú Trầm: Kiềm chế à? Đó là với người khác. Còn với em, anh chỉ có dục. #Văn học bạch nguyệt quang đã thành hiện thực# #Kẻ thù của anh trai hình như đã bị tôi chinh phục# #Truy thê hỏa táng tràng, làm ơn thiêu thành tro giùm#”