/1/113433/coverbig.jpg?v=e878d7ea0cb87cec9dce42712bfe89ca&imageMogr2/format/webp)
Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi, Vân Thanh Ly bị một bọn lưu manh bắt nạt, danh tiếng tan nát. Thẩm Hàn Chu đã tống hết lũ côn đồ vào tù, che chở cho cô và ngỏ lời cầu hôn. Hai năm sau khi kết hôn, cô bắt đầu chuẩn bị mang thai, nhưng lại vô tình nghe được Thẩm Hàn Chu chế nhạo: "Nếu không phải sợ cô ta truy cứu đến cùng sẽ khiến Vãn Anh phải ngồi tù, thì sao tôi lại đi cưới một người phụ nữ tai tiếng chứ? Nhưng mà, cô ta đúng là dễ lừa thật." Hóa ra, hạnh phúc và sự cứu rỗi mà cô ngỡ là thật, tất cả chỉ là một màn kịch dối trá. Cô chẳng qua chỉ là vật hiến tế để anh ta bảo vệ bạch nguyệt quang của mình. Sau khi bạch nguyệt quang trở về, Vân Thanh Ly đã kiên quyết đòi ly hôn. Thẩm Hàn Chu cười khẩy: "Kẻ lụy tình thì làm sao rời xa chủ nhân được? Rời khỏi tôi rồi, cô ta sống thế nào? Sớm muộn gì cũng quỳ xuống cầu xin tôi cho quay lại thôi." Mọi người đều chờ đợi ngày đó, nhưng thứ họ chờ được lại là một Vân Thanh Ly trở thành ngôi sao công nghệ mới nổi, tỏa sáng rực rỡ. Chờ được Thẩm Hàn Chu quỳ trong mưa sám hối: "Vợ ơi, anh sai rồi, em quay lại nhìn anh đi, một lần thôi cũng được." Hơn thế nữa, họ còn chờ được cảnh vị đại thiếu gia cao cao tại thượng vì yêu mà hạ mình, một tay kéo cô vào lòng, ánh mắt tràn đầy ham muốn chiếm hữu. "'Vợ' cũng là từ để anh gọi sao? Cô ấy là vợ yêu của tôi! Vợ ơi, nhìn tra nam chỉ tổ bẩn mắt, mau về nhà với anh nào, chồng sẽ cho em ngắm anh để rửa mắt."
Bạn bè nói nhìn thấy Thẩm Hàn Chu và một phụ nữ ra vào khách sạn với cử chỉ thân mật, Vân Thanh Ly chỉ cười trừ cho qua, nói rằng nhất định là cô ấy đã nhìn nhầm rồi.
Thẩm Hàn Chu sao có thể ngoại tình được?
Họ là thanh mai trúc mã, bên nhau mười ba năm, tình cảm sâu đậm như vậy.
Tháng trước, vào ngày sinh nhật của cô, Thẩm Hàn Chu còn bao trọn màn hình ngoài trời lớn nhất Hải Thành, mừng sinh nhật cô một cách rầm rộ, công khai tỏ tình với cô trước cả thành phố.
Huống chi, họ đã đang chuẩn bị mang thai.
Hôm nay, cuối cùng cô cũng nhận được kết quả khám sức khỏe xác nhận cô đủ điều kiện mang thai, cô đã lập tức chạy tới công ty để chia sẻ niềm vui này với Thẩm Hàn Chu.
Vừa bước ra khỏi thang máy chuyên dụng lên thẳng tầng cao nhất, thì cô đã bị một bóng người chặn lại.
"Cô lên đây bằng cách nào vậy? Không hẹn trước, không được vào trong!"
Cô gái trước mặt mặc một bộ váy màu vàng, xinh xắn đáng yêu, không hiểu sao nhìn vào ngũ quan lại thấy có chút quen thuộc.
Cô ta đưa hai tay ra chặn trước mặt Vân Thanh Ly, thái độ có chút kiêu căng, ngang ngược.
"Khả Khả, đây là Vân tổng, cũng là phu nhân, mau xin lỗi phu nhân đi."
Trợ lý tổng tài Chu Thành nhanh chân bước tới kéo cô gái ra. Cô ta ngây người ra một lúc, thì mới cắn môi, ngẩng đầu lên nói.
"Chào Vân tổng, tôi tên là Tô Khả Khả, là sinh viên được Thẩm tổng viện trợ. Tôi rất cảm ơn Thẩm tổng đã cho tôi cơ hội được thực tập bên cạnh anh ấy. Khi nãy tôi không nhận được nhắc nhở đón khách, nên công tư phân minh ngăn cản cô, có lẽ cô cũng có thể thấu hiểu."
Ánh mắt cô ta trông vô tội, nhưng lời nói lại đầy ẩn ý khiêu khích.
Vân Thanh Ly không trả lời lại cô ta, chỉ cụp mắt xuống, ánh mắt dừng lại trên tay cô ta, thốt lên một câu.
"Màu sơn móng tay đẹp đấy."
Màu xanh Morandi, thêm chút nhũ lấp lánh, giống y hệt màu sắc còn sót lại trên móng tay ngón út bên phải của Thẩm Hàn Chu hôm qua.
Lúc cùng nhau nấu bữa tối, cô nhìn thấy và hỏi, Thẩm Hàn Chu nói do bất cẩn để bị dính mực, khi đó cô cũng không nghĩ gì nhiều.
Tô Khả Khả vội vàng giấu hai tay ra sau lưng, nghiêng đầu qua né tránh.
Vân Thanh Ly nhìn thấy một vết hôn rất sâu trên chiếc cổ trắng ngần sau tai cô ta, viền ngoài thậm chí còn hằn lên vết bầm của dấu răng.
Yêu nhau bốn năm, Vân Thanh Ly biết quá rõ một vài thói quen giường chiếu đặc biệt của Thẩm Hàn Chu.
Đã bao nhiêu lần, khi anh ta gợi tình đã vùi đầu vào sau tai cô để lại một nụ hôn sâu, kìm nén dục vọng, khó chịu nhỏ tiếng rên rỉ.
"Bà xã, rốt cuộc khi nào thì mới chuẩn bị xong đây? Anh rất muốn, nhịn mãi đau quá…"
Nhiều năm trước sức khỏe của Vân Thanh Ly bị suy nhược nghiêm trọng, tử cung bị nhiễm lạnh, lại đã từng bị tổn thương nặng nề, nên không đủ điều kiện mang thai.
Trớ trêu là Thẩm Hàn Chu lại dị ứng với bao cao su, cộng thêm công việc bận rộn, nên mặc dù cả hai đã kết hôn được hai năm, nhưng mãi vẫn chưa làm tới bước cuối cùng.
Mỗi lần Thẩm Hàn Chu nhẫn nhịn đi tắm nước lạnh, Vân Thanh Ly đều cảm thấy vừa áy náy, vừa cảm động lại vừa ngọt ngào.
Do đó, khi Thẩm Hàn Chu đề nghị muốn có một đứa con, khuyên cô từ chức về nhà nuôi dưỡng lại cơ thể, cô đã đồng ý mà không một lời oán thán.
Nửa năm qua, cô ngoan ngoãn uống hết những thang thuốc đắng ngắt, nhưng trong lòng lại ngập tràn mong đợi ngọt ngào.
Đêm nay chính là đêm động phòng hoa chúc của họ, cô thậm chí còn ngượng ngùng mua cả bộ đồ lót gợi cảm mà bình thường không bao giờ dám mặc.
Nhưng thì ra Thẩm Hàn Chu hoàn toàn không trân trọng cô đến thế, mà từ lâu đã đi tìm kiếm sự thỏa mãn ở bên ngoài.
Những lời bạn bè từng nói, cùng với niềm tin lâu nay, giống như một bạt tai giáng mạnh vào mặt Vân Thanh Ly, khiến cô đứng chết lặng tại chỗ.
"Vân tổng, Thẩm tổng và Bạch thiếu đang bàn công việc trong phòng làm việc, cô mau vào đi."
Khi Vân Thanh Ly hoàn hồn lại, Chu Thành đã kéo Tô Khả Khả rời đi, mặc dù cô ta tỏ thái độ không đồng ý.
Vân Thanh Ly bước từng bước về phía phòng làm việc của tổng tài.
Cô đẩy cửa phòng, tiếng nói chuyện vọng ra từ khe cửa.
"Chơi thế thân thì được, nhưng để ngay bên cạnh thì quá công khai trắng trợn rồi, đừng để Thanh Ly phát hiện ra rồi lại xảy ra mâu thuẫn nội bộ."
Là giọng nói của Bạch Thừa Trạch.
Vân Thanh Ly giống như chôn chân tại chỗ, hai hàm răng lạnh run.
Thẩm Hàn Chu ngoại tình, thì ra ngay cả anh hai ruột của cô cũng biết.
"Anh hai yên tâm, A Ly rất tin tưởng tôi. Cô ta yêu tôi như thế, lại hiểu chuyện, không thể rời xa tôi được đâu, những chuyện như mâu thuẫn nội bộ sẽ không bao giờ xảy ra. Hơn nữa, bây giờ cô ta chuyên tâm ở nhà chuẩn bị mang thai, chẳng có tâm tư đâu mà quản chuyện khác."
Giọng Thẩm Hàn Chu trầm ấm dễ nghe, nhưng lời nói lại tràn đầy tự tin và chắc chắn.
Tuy nhiên giọng điệu này lại giống như từng cái gai độc, xuyên qua cánh cửa, đâm thẳng vào tim Vân Thanh Ly, đâm tới chảy máu.
"Cũng đúng, năm xưa Vãn Anh thuê người trừng trị Thanh Ly, Thanh Ly bị đâm hai nhát dao, suýt nữa không giữ được tử cung, cả Hải Thành này có ai mà không biết cô ta không thể sinh con được nữa chứ?"
"Nếu không phải cậu chăm sóc cô ta, quỳ xuống cầu hôn còn đưa cô ta ra nước ngoài giải khuây, dỗ dành cô ta, thì chúng tôi làm gì có thời gian để kịp thời giải quyết hậu quả cho Vãn Anh?"
"Vãn Anh nếu vì cô ta mà phải ngồi tù thì cả đời này xem như đã bị hủy hoại. Cậu đối với Vãn Anh, cũng xem như tình nghĩa nặng sâu rồi."
Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
IReader
Đô Thị
Chương 1 Hôn nhân là một cú lừa khổng lồ (Chương 1)
23/04/2026
Chương 2 Hôn nhân là một cú lừa khổng lồ (Chương 2)
23/04/2026
Chương 3 Muốn ly hôn, muốn rời đi. (Chương 1)
23/04/2026
Chương 4 Muốn ly hôn, muốn rời đi. (Chương 2)
23/04/2026
Chương 5 Chỉ có góa vợ, không có ly hôn (Chương 1)
23/04/2026
Chương 6 Chỉ có góa vợ, không có ly hôn (Chương 2)
24/04/2026
Chương 7 Anh ta xé bỏ thỏa thuận ly hôn (Chương 1)
Hôm nay00:02