nói bị bắt cóc, mới ba
giống dáng vẻ đã
p tràn yêu thương khi nhìn anh ta, vào lúc
ập tức được phủ một lớp sương lạnh giá:
ng lạnh lùng: "Đương nhiên l
uanh: "Ly hôn rồi cô có thể đi đâu? Về quê ư? Khương Ninh, cô ở nhà họ Cố ăn ngon mặ
y, trái tim Khương Nin
àn ông thì chẳng làm được gì ra hồn cả, như thể kh
gả cho anh ta, cô đã là nhà thiết
tâm làm người phụ nữ nội trợ gia đình, cô từ bỏ sự
lại đang nói với cô rằng, quyết định
h đứng dậy, xách vali lên, trong đôi mắt đen láy tràn ngập vẻ lạ
y cầm vali, xoay ng
ta tức tới bật cười: "Khương Ninh, nếu hôm nay cô mà dám
y về." Khương Ninh nhếch m
ước xuống cầu thang. Nhìn hấy cảnh hỗn loạn dưới đất, và chiếc vali trong tay Khư
ã theo ý bà rồi đấy." Khương Ninh nhế
thì là mắng. Soi mói đủ thứ, mắng cô là đứa mồ côi, luôn mang cô ra so sánh vớ
g Ninh vài giây, và nói: "Đây là do cô
i xẻo. Một đứa mồ côi như cô ta, hoàn toàn không xứng với con! Chỉ có thiên kim đại t
Từ trở nên nặng trĩu: "Mẹ
ta rồi, còn không hài lòng!" Triệu Nhã Lan nói với giọng lạnh lùng: "Khương Nin
họ, chỉ cảm thấy cảnh tượng nà
đã hy sinh mọi thứ, hết lò
ất đời này của tôi, chính là đã mù quáng gả vào nhà họ Cố các người. Từ nay về
i, sải bước ra khỏi cửa m
h! Cô quay
theo, nhưng bị Triệu Nhã
g chế con thôi!" Triệu Nhã Lan nói một cách chắc nịch: "Yên tâm đi, đợi tới
t định phải dạy dỗ d
n đêm, không hiểu sao trái tim lại cảm thấy đau nhói, giống như c
oài bi
á cây long não ven đường va
không khí trong lành bên ngoài, chưa từng có gi
antom màu đen với biển số Kinh A-88888 chạy tớ
được
thon dài được
thẳng tắp. Ngũ quan với đường nét góc cạnh rõ ràng, gương mặt lạnh lùng, to
nhợt như tờ giấy trắng, trên váy còn dính bùn đất. Trong đôi mắt sát phạt q
h Ni
y gần như không thể nhận ra: "Anh cả đã tìm kiếm em
/1/114426/coverbig.jpg?v=4c334fbca44511d2ebfeaa70f8719da2&imageMogr2/format/webp)