icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Vì bạch nguyệt quang mà ngược tôi? Sau khi tái sinh, tôi gả cho kẻ tử thù

Chương 2 Đến lượt cô thì lại là một bức ảnh ghép

Số từ:1636    |    Phát hành vào:Hôm nay10:18

iêng của Câu

lượn lờ khắ

trên sofa, vắt ché

nghĩ kỹ rồi sao? Cư

ào sofa da thật, kẹp

nhà họ Thẩm kia kiêu căng, là đồ hay sinh sự, dạo trước còn vì tên bện

Ý kia lại

là con gái riêng, nhưng biết nghe lời, ngoan ng

bận

c, lạnh lùng nói: "Phụ nữ m

cậu thích

thuốc trên mặt bàn: "C

Thẩm Y thích là Cố Thanh Hàn, cậu cưới ngườ

cưới như thế nào là

! Nhà họ Thẩm dẫu sao cũng là dòng dõi thư hương, Thẩm Y lại còn là đại tiểu thư

đứng dậy

Lúc cậu giở trò lưu manh thì nhớ g

ẩm đính hôn xuất giá nhanh chóng

nhận được một tờ g

ạnh nhau, cô cười trông hơi gượng

Lệ Tư Thận vốn

o cô, sau đó đem về ghép thành một bức ản

h không quá

kia, nhìn dấu vết rõ ràng l

Tư Thận, nhà họ Lệ đã tổ chức mâm cỗ ba ng

ế cao cấp, được Lệ Tư Thận dắt đi q

hì lại là một

ẩm Y cũn

iết cô yêu Cố Thanh Hàn, nhà

ể đối xử với cô như

Tri Ý

hai, Lệ Tư Thận tổ chức hôn lễ long trọng cho L

i dám nhắc lại thân phận con gái ri

g là vì thể diện

yêu gì chứ, tất cả đ

hông quan tâm Lệ Tư Thậ

n Lệ T

ỉ vì quyền thế

ri Ý cũng chẳng t

, cũng không đến Cục Dân chính,

đã đến đê

i đứng ở cửa nh

đang mưa

của nhà họ Lệ

hỷ, cũng khô

ng không có

ía nhà họ Lệ đã đưa ra thông báo

mặt không đổi sắc h

m Lệ Tư

ã nói là k

: "Không gặp tôi?

là cô về nhà họ Thẩm trước đi, đợi cậu ấy

lấy ô, không

"Người nhà họ Lệ các người gọi tôi qua đây

độ trịch thượng nói: "Cô T

nói lại nguyên văn cho anh ấy, cứ nói hôm

không đi thì cứ đợi ở cửa, nhưng

gia nói, Thẩ

ợc

t người như Lệ Tư T

ho cô v

ếu gì

ớc cổng lớn nhà họ Lệ, cởi giày

quản gia suýt thì rớ

ng liên tụ

àn coi như khô

nhưng lúc nhìn thấy Thẩm

cũng kh

thì cũng k

m nhà họ Thẩm là thục n

n trèo

Thẩm

ăng ký kết hôn của tôi và Lệ tổng các ngư

nhìn xung qu

hác đều không

i giày cao gót đi thẳng

hà họ Lệ

vẫn sáng đèn, nh

, nhìn quanh bốn phía, sau

ang, một giọng nói từ t

ng

ày lạnh lẽo

ngẩng

ận đứng bên cạnh

oàng tắm màu đen, cổ áo

cao nhìn xuống cô, anh nhíu mày,

o cô l

cho tô

anh: "Lệ Tư Thận, chúng ta đăng ký kết hôn r

ận híp m

ia và vài bảo v

Phu nhân... phu nhân trèo cổng xông vào

o c

n Thẩm Y đang

u trắng, nhưng váy rất ngắn,

cũng toàn

hiên kim tiểu

dừng lại, anh giơ tay lên, quản gia

n đứng rấ

ửi thấy mùi rượu nhạt và hơi

hìn cô rồi ch

ến mức khiến người

"Cô tưởng rằng lấy giấy đăng ký

không l

ng chữ: "Tôi nghĩ, lấy giấy đăng ký

hận như

ượ

y cô nói cho tôi biết, đêm đầu ti

anh rồi bỗng

n trước sofa trong phòng

đ

hơi sững

ùng rác: "Anh không cho tôi lên lầu thì tôi ngủ ở đây, dù sao

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Vì bạch nguyệt quang mà ngược tôi? Sau khi tái sinh, tôi gả cho kẻ tử thù
Vì bạch nguyệt quang mà ngược tôi? Sau khi tái sinh, tôi gả cho kẻ tử thù
“[Truy thê hỏa táng tràng + Tái sinh báo thù + Tu La Trường + Song cường câu dẫn] Cả Giang Thành ai cũng biết tiểu thư nhà họ Thẩm, được nuông chiều, mảnh mai yếu đuối, đã yêu say đắm nhị thiếu nhà họ Cố, người bị liệt đôi chân, sức khỏe yếu ớt quanh năm. Cô không ngần ngại từ bỏ cơ hội gả vào hào môn, để em gái cùng bố khác mẹ có cơ hội đổi đời. Vì chữa bệnh cho Cố Thanh Hàn, Thẩm Y không tiếc tiêu hết toàn bộ của hồi môn, ngày ngày ở bên anh ta cùng tập phục hồi chức năng, thậm chí giữa trời tuyết, cô đã phải hạ mình quỳ gối trước em gái từng xem thường chỉ để xin thuốc cứu mạng. Sau này, khi Cố Thanh Hàn khỏi bệnh, ai nấy trong giới đều khen họ là trời sinh một cặp. Nhưng vào thời khắc sinh tử khi bọn bắt cóc giam giữ cả cô và Lâm Tri Ý, Cố Thanh Hàn lại không chút do dự mà chọn cứu Lâm Tri Ý. Trước lúc chết, Thẩm Y mới nhận ra, hóa ra người mà Cố Thanh Hàn luôn thương nhớ không quên lại là Lâm Tri Ý. Sống lại một đời, đến ngày phải cùng Lâm Tri Ý chọn người kết hôn. Thẩm Y lần này đã lựa chọn Lệ Tư Thận, người quyền lực nhất Giang Thành. Về sau, Cố Thanh Hàn mắt đỏ hoe, quỳ xuống van xin cô quay về. Thẩm Y chỉ lạnh lùng đáp lại với vẻ khinh thường: "Xin lỗi, tôi không có hứng thú với người khiếm khuyết."”