“Năm thứ hai sau khi kết hôn, Minh Khê có thai rồi. Cô vui mừng khôn xiết, nhưng thứ chờ cô chỉ là một tờ thỏa thuận ly hôn. Một vụ tai nạn, Minh Khê nằm trong vũng máu, cầu xin Phó thiếu cứu con họ, nhưng đành trơ mắt nhìn anh ôm bạch nguyệt quang rời đi. Cô hoàn toàn tuyệt vọng, chậm rãi nhắm mắt lại. Sau này, nghe nói Phó thiếu Bắc Thành có một cái tên cấm kỵ, không ai dám nhắc tới. Trong đám cưới, Phó thiếu đột nhiên phát điên, quỳ gối dưới đất, đôi mắt đỏ hoe nhìn người phụ nữ tàn nhẫn kia: "Mang theo con của anh, em định gả cho ai?"”