ề có sức phản kháng, giống như
hanh, trong mắt chỉ
ao? Trong giới ai cũng biết anh ta kén chọn, không dễ dàng qua lại với phụ nữ. Hơn nữa… Ôn M
n nhìn thấy gươn
là chuyện của tôi, kh
Hay là cô vốn không quên được tôi, cố tình tiếp cận Hoắc Thi
u không phải anh hãm hại bố tôi, thì anh cưới Hoắc Minh Châu hay Lý Min
hanh nhìn c
vào mắt anh ta, cô không muốn t
h lên một nụ cười chế giễu: "Ôn Mạn, rồi cô sẽ t
anh ta mở
a lắc lại… Ôn Mạn bủn rủn chân tay, cô nghiêng đầ
anh, anh ta
nh ta nhiều như vậy, nhưng đổi l
ờng Khanh ở bên cô chỉ để đùa bỡn, anh
mơ mộng về đám cư
khóc vừa cư
Mạ
đến giọng nói
ắt, ngẩng đầu lên
i và chồng cô ấy ra, cò
o sơ mi xanh đậm, quần tây màu xám tro, m
c đến Cố Trường Khanh một lời nào, mà giải thích: "Trời
ác hẹn lại nhé… luật sư Hoắc, hay là anh đưa Ôn Mạn về
n và vệt đỏ nơi khóe mắt c
n nhiên lên tiếng: "
nhõm, đồng thời lại t
ọn nào khác, cô đành đ
, sấm chớp đùng đoàng. Bãi đỗ xe ở n
ừ từ lái đến trước mặt Ôn Mạn. Trong tay Ôn Mạn không có
n mà quần áo cô
út bất an, sợ Hoắc Th
đầu nhìn cô một cái, khô
xuống đến chân núi. Trong xe bật điều hòa, chẳng mấy chốc Ôn
Đình lấy một chiếc áo kho
ẽ nói lời
n, nhưng Hoắc Thiệu Đình không tắt điều hò
tắc nghẽn, qua mấy lần đèn xa
rồi cúi đầu châm lửa. Anh chậm rãi nhả ra một vòng khói, dường n
ng người
hành thật trả
lướt qua đôi chân thon dài trắng nõn củ
i, vẻ mặt lơ đãng: "Ngủ
/1/116778/coverbig.jpg?v=6e87aa316c6821fe13bc2aad5958f45c&imageMogr2/format/webp)