“Hai năm trước, vì cứu bạch nguyệt quang trong lòng, anh bất đắc dĩ cưới cô làm vợ. Trong lòng anh, cô hèn hạ, vô liêm sỉ, cướp đi tình yêu của người khác. Anh dành cho cô sự lạnh lùng tàn nhẫn nhất, căm cô đến thấu xương, nhưng lại dịu dàng, nâng niu bạch nguyệt quang trên tay. Dẫu vậy, cô vẫn nhẫn nhịn yêu anh suốt mười năm. Đến khi cô mệt mỏi, muốn buông tay, anh mới hốt hoảng... Cho đến ngày cô mang trong mình giọt máu của anh, sinh tử mong manh, anh cuối cùng cũng nhận ra, người phụ nữ anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để cứu, từ đầu đến cuối đều là cô.”