icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon
Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi

Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi

Tác giả: Calv Momose
icon

Chương 1 Đứa con của họ

Số từ:970    |    Phát hành vào:09/06/2028

a cô bẩm sinh đã mỏng, thai không ổn định, bình th

ê đơn, đưa thẻ cho cô:

." Ôn Lương nhận lấy

âu: "Phải chú ý đấy nhé,

ều phụ nữ mang thai sau khi sảy một lần

sẽ chú ý ạ." Ôn Lươn

đứa bé này chào đời hơn cô, và cô

Ôn Lương đi từ khu khám

hu nhân, cậu chủ đáp chuyến bay lúc ba giờ chiều, cò

i

gặp anh, Ôn Lương bất giác nở một nụ cười

tác gần một tháng r

iếu khám thai trong túi ra xem đi xem lại

à Phó Tranh, đợi thêm tám th

hia sẻ tin vui nà

trí dễ thấy: "Phu nhân, hay là cô

Tranh đã xuống máy bay nên gọi cho anh, như

huyến rồi, đợi một lát nữ

n không thấy Ph

ột cuộc nữa, vẫn là tạm

hêm ch

ờng tình, có khi trễ một hai tiế

iếng

iọng nói lạnh lùng của tổng đài nữa, điện thoại nhanh ch

nữ vang lên: "Xin lỗi, A Tranh vào nhà vệ sinh

gì, trong điện thoại đã

điện thoại, có mộ

c lần này của Phó Tranh khô

o màn hình điện thoại đã t

mười phút

h không

ữa, cuối cùng không nhịn đượ

, cuộc gọi mới được kết nối. Một giọng nam quen thuộc, trầm ấm

à tài xế đang ở bãi đỗ xe khu D nh

t: "Xin lỗi, xuống máy bay anh quên bật nguồn

Ôn Lương lập

é?" Ôn Lương cắn môi, "Em

g có chuyện mu

dì chuẩn bị mó

i, anh còn có việ

, nhưng giọng nói vẫn bìn

ên giọng nữ lúc nãy: "A Tranh, xin lỗi anh, vừa rồi Ôn

, vừa định hỏi Phó Tranh người phụ nữ

thoại, mím môi, nói vớ

đó từ vài câu chữ rời rạc, l

u vị gì, nhưng vì đứa con tron

khách đang

nhìn đồng hồ, hoàn toàn không có

ời gi

một cái, bất g

thấy người mình nhẹ bẫng, dườ

y mùi hương quen thuộc và mùi rượu t

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi
Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi
“Ba năm kết hôn, Ôn Lương vẫn không thể sưởi ấm trái tim Phó Tranh. Bạch nguyệt quang trở về, thứ cô nhận được chỉ là một tờ giấy ly hôn. "Nếu em có con của chúng ta, anh vẫn chọn ly hôn sao?" Cô muốn cố gắng lần cuối cùng. Nhưng lúc đó chỉ nhận được một câu trả lời lạnh lẽo: "Có!" Ôn Lương nhắm mắt, chọn buông tay. ...Sau đó, cô nằm trên giường bệnh, lòng chết như tro tàn, ký vào bản thỏa thuận ly hôn. "Phó Tranh, chúng ta không nợ nhau nữa rồi..." Vị Diêm Vương sống vốn quyết đoán tàn nhẫn, lại gục xuống bên giường, khẩn khoản van xin: "A Lương, đừng ly hôn có được không em?"”