icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi

Chương 7 Tôi không thể để nó được sinh ra

Số từ:920    |    Phát hành vào:Hôm nay17:30

ra hơi lạnh buốt giá: "Hai vị có nhã hứng thật đấy, là tổng giám mà lại cãi vã ầm

rụt cổ lại, chỉ dám lén

giám Ôn đột nhiên xông tới làm ầm ĩ, còn không phân phải trái đã ra tay đánh

người Ôn Lương, giọng điệu

thõng siết chặt lại: "Sau khi tổng giám Ngô

gười ở công ty, cô biết mình đ

với điều kiện là Ngô Li

ẻ ấm ức: "Phó tổng, tôi không

n bác thì Phó Tranh đã

à quyết đoán, không

ng đầu lên, nhìn gương mặt lạnh l

hật ra sao cũng

ẽ trượt lên xuống: "Tôi

cô cố nén run rẩy, nhìn Ngô Linh đầy không cam tâm, khó

Tổng giám Ôn, lần này thì th

một chút, tại sao lại đổi người đại diện

Phó Tranh: "Đương nhiên là d

sờ, kinh ngạc

sải bước về phía văn phòng tổng giám

sâu, lạnh lùng liếc Ngô

g tổng g

y cửa bước vào: "Phó tổng, t

nhiên liếc Ôn Lương một cái, không trả lời

hết sức lực: "Mấy hôm nay hơi bận, tôi vẫn chưa kịp

ìn Ôn Lương đăm đăm, nh

Lương càng thêm cay đắng khôn tả: "Nếu… em nói là nếu

cái 'nếu như' đó. Cho dù có, tôi

hiểu

i quyết xong chuyện rồi rời đi: "Phó tổng, chẳng phải anh đã

g để một vị tổng giám đốc Phó th

tự khắc có l

tổng gần như không can thiệp vào sự phát triển của MQ. Bây giờ Phó

ạch quảng cáo và chiến lược quảng bá xoay quanh người đại diện mới, sắp xếp thời gian cho người đại diện và nhiếp ảnh gia

au lưng ghế, bắt chéo ch

ong ong, trống rỗng. Một lúc lâu sau cô mới

n mặt bàn: "Tư Nghi muốn về nước phát triển, cần

ngay cả không khí cũng biến thành những lư

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi
Phó tổng đừng hành hạ nữa, phu nhân đã ký đơn ly hôn rồi
“Ba năm kết hôn, Ôn Lương vẫn không thể sưởi ấm trái tim Phó Tranh. Bạch nguyệt quang trở về, thứ cô nhận được chỉ là một tờ giấy ly hôn. "Nếu em có con của chúng ta, anh vẫn chọn ly hôn sao?" Cô muốn cố gắng lần cuối cùng. Nhưng lúc đó chỉ nhận được một câu trả lời lạnh lẽo: "Có!" Ôn Lương nhắm mắt, chọn buông tay. ...Sau đó, cô nằm trên giường bệnh, lòng chết như tro tàn, ký vào bản thỏa thuận ly hôn. "Phó Tranh, chúng ta không nợ nhau nữa rồi..." Vị Diêm Vương sống vốn quyết đoán tàn nhẫn, lại gục xuống bên giường, khẩn khoản van xin: "A Lương, đừng ly hôn có được không em?"”