Tôi không phải Lâm Sơ Tuyết thì là ai chứ? C
làm hỏng chuyện, chắc chắn Đặng Nhã Phi sẽ không đưa tiền cho
nói sơ qua với anh rằng, "Lâm Sơ Tuyết" là một người phụ nữ kiêu căng tùy hứng
mặt "Lâm Sơ Tuyết", hy vọng cô sẽ chê anh
i phụ nữ trước mắt không h
, ánh mắt cố tỏ ra bình tĩnh của cô đều ch
"Lâm Sơ Tuyết" trước mắt
cũng chẳng sao, đây là hôn ước mà mẹ Lục Diễm đã định cho anh
à được
vest trên tay, ánh mắt bình tĩnh: "Những gì tôi muố
Lâm Sơ Tế thở phào
ách cũng chỉ có một chiếc sofa không lớn lắm. Lẽ nào tối
lên trong mắt cô. Anh nhớ ra căn nhà này hình như chỉ có một chiếc g
sofa, cô vào phòng ngủ đi." Người đàn ôn
o. Người này có thuật đọc tâm không vậy,
ngại ngùng từ chối: "Như vậy sao được chứ. Hôm nay là đêm tân hôn, để anh ngủ sofa có phải không hay l
với cô cũng được thôi." Lục Diễm cúi đầu sát lại gần cô, đôi mắt hẹp dài hơi tối lại, anh có
ròn linh động, hai tay chắn trước người, tai nóng bừng, bối rối cúi đầu mu
, người đàn ông vươn tay r
với vẻ hơi trêu chọc, biểu cảm vừ
ìn thấy hàng mi không ngừng run
iễm phả vào cổ và sau tai cô. Cơ thể họ áp sát vào nhau, hơi ấm từ người
a vừa rồi anh còn nói, chúng ta ch
, dù sao thì cô vợ mới cưới của tôi cũng rất chủ động." Người đàn ông buông eo
đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi, giố
chung với mình mà không phải là chủ
ra, vội vàng lao vào phòng,
Lục Diễm ở bên ngoài
nghe thấy tiếng tim mình đập thình th
m vào, cô sẽ cầm chiếc đèn bàn trên tủ
cảnh giác, mắt cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa và tay nắm cửa đ
/1/119279/coverbig.jpg?v=645d412936eedd967492bfd418771446&imageMogr2/format/webp)