/1/119873/coverbig.jpg?v=2f213df594fa1909e74219f35f35f275&imageMogr2/format/webp)
au
căn phòng, người phụ nữ dưới thân vô cùng khôn
y đỡ lấy vòng eo mềm mại của cô, tay còn l
sáng, hai bóng hình tron
Nguyễn Thanh Âm đang say ngủ, cô ôm chặt ch
u đã yêu nhau nhiều năm là Trần Th
bạn bè của Trần Thiếu Cảnh tổ chức một bữa tiệc, cô không biết nói, cũng không biết từ chối, nên bị chuốc rất n
iêng với nhau, dưới tác dụng của men rượu, h
chiếc khăn tắm rồi bước ra từ trong làn hơi nước, vóc dáng của anh
, ngại ngùng quay mặt đi, cố gắng không để
ẫn còn vương lại vệt hồng khả nghi, làn da mỏng manh như có thể bị thổi rách khiến anh không thể
này... k
ời đàn ông, đối diện với một đôi mắt đào ho
rõ khuôn mặt của đối phương, máu toàn thân như dồn lên não, đầ
ại do một người đàn ông xa lạ khô
ất lực ập đến còn nhanh hơn cả máu dồn lên não, chỉ có thể li
là
ao lại
m qua là
à? Trong mắt Hạ Tứ thoán
đau đến thế, cô cũng c
ướt qua trên người cô, cảm xúc tro
ngụt. Anh mới về nước, tối qua bị đám bạn thân chuốc rượu rồi nhé
rất rõ là người phụ nữ này đã chủ động hôn anh trước, anh bị nụ hôn
cái gì? Hạ Tứ hết cách với người phụ nữ này, khinh miệt co
, cô đợi người đàn ông đi rồi mới vội vàng mặc váy vào, đồ ló
quần áo, đứng trước
hất thần, nhân ánh sáng ban mai, anh l
ái tóc dài tự nhiên rối bù xõa trước ngực, cả người trắng đến phát sáng, trên mặt vẫn còn vương
t cục lộn xộn, một vệt đỏ thẫm
g về như vậy, yết hầu của H
ong lòng đã hiểu, rút một xấp đô la Mỹ m
đủ không? Hay là..." Hạ Tứ còn chưa nói hết lời,
ười môi giới đã lấy của bạn tôi một khoản tiền không nhỏ, trước khi đi bán thân không tì
nước bọt lẫn máu, ánh mắt hung tợn, như thể giây tiếp theo sẽ bóp chết cô, "Nghe đây! Tôi không quan tâ
gắng kìm nén nước mắt, giẫm lên những tờ
ở lại điện thoại, các cuộc gọi nhỡ
o ghi chú rồi đư
ừng vang lên câu nói của người đàn ông kia – là cô chủ động lao vào hôn tôi... Cô không thể hiểu nổi, tại
hanh Âm vội vã chạy vào trong, cô muốn hành động nhanh hơn nữa, m
ong phòng khách rộng lớn của
hục nhăn nhúm, và vài vết hôn đỏ thẫm lộ ra trên chiếc cổ trắng ngần, tất
đến khi Nguyễn Vy Vy cất giọng điệu đà, "Chà, chị đi đâu vậy? Mọi người tìm c
i đâu? Trên người cô bị làm sao vậy?" Tất cả mọi người đều im lặng nhìn cô, ngay cả bố mẹ cũng nhìn c
không thể mở miệng giải thích, chỉ có thể liên tục dùng ngôn ngữ ký
i sao lại bỏ em mộ
ả vờ không hiểu, cậy mình có tài ăn nói, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu
ông khác, cô có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?" Lời lẽ của Trần Thiếu Cảnh vô cùng gay gắt, gân
u hướng về anh ta với
ộ dạng này, sao xứng với một ng
ới rồi mà còn ra ngoài hú hí với đàn ông khác,
ai tin cô, xung quanh toàn là những lời chỉ trích và chửi rủa
rượu, chính Trần Thiếu Cảnh đã đưa cô vào phòng t
ói, cũng không
ằng ngôn ngữ ký hiệu – "Không phải
ngại dùng những lời lẽ khó nghe nhất để xé nát c
ể hú hí với người đàn ông khác, Nguyễn Thanh Âm,
i tay từ từ buông thõng, đôi mắt quyến rũ đa tình
ưới một người phụ nữ không biết giữ gìn, hôn ước n
cổ áo của Trần Thiếu Cảnh, trong lúc mơ hồ cô nhìn thấy vết hôn trên cổ
g ta tức giận đến mức không kiềm chế được, chỉ vào mũi cô mà ch
/1/119873/coverbig.jpg?v=2f213df594fa1909e74219f35f35f275&imageMogr2/format/webp)