ang phong cách kiến trúc Trung Hoa cổ điển, vạt váy của cô kéo lê trên sàn gỗ màu
hòng cuối góc rẽ, quay người nói với cô: "Quần áo
m ơ
ục mặc chiếc váy này được nữa. Nguyễn Thanh Âm hít một
ương này khiến cô có cảm giác quen thuộc đến lạ. Từ tiền sảnh đi vào là phòng thay đồ của đàn ông, toàn bộ
địa của người khác, cẩn thận dừng bước không
c cái váy bẩn đ
, Nguyễn Thanh Âm bất
ô, hai người chạm mắt nhau trong giây lát, sắc mặt Nguyễ
ẹp quyến rũ của cô xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở vùng bụng phẳng
không hiểu ý anh
nh lệch rất lớn, cô không thể chống cự lại sự kìm kẹp của người đàn ông, chỉ có
nhỏ của cô, dùng sức nhấc bổng cô lên, cô
chằm chằm vào mắt cô hỏi: "Là
ô bất giác che bụng, vừa thẹn
í và kiên nhẫn tốt như vậy, nắm lấy xư
mùi rượu hoa quả và mùi tanh của trứng cá muối, bầ
người đàn ông trước mặt ra, chạy như trốn vào phòng
òng anh đã có câu trả lời, đêm đó quả thực không dùng
ệng, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt trắng b
rồi." Hạ Tứ bình tĩnh như đang nói chuyện của người khác: "Đừng ảo tưởng có
g Vọng Tri chẩn đoán mắc chứng vô sinh, mà tùy ti
n mặt lạnh lùng trong gương, nhớ lại câ
ại, cười một nụ
g không định sinh con c
y mài mòn từng chút một: "Tôi không hiểu, nhưn
Dã nói với mình, rằng đã cho người phụ n
anh, tỉnh dậy lại giả vờ l
n vào tiệc mừng thọ của lão gia, to
ừ từ dừng lại, cô tìm thấy giấy bút
ng bám lấy anh, cũng khôn
hiệp. Hạ Tứ nhìn chằm chằm vào dòng chữ rồng bay phượng múa trên giấy,
y thành một cục ném vào thùng rác: "Qu
ội rườm rà nặng trĩu đầy mùi tanh của cá và vết bẩn, sau khi ch
iểu dáng không quá già, do thợ may lành nghề làm hoàn toàn thủ công, một tấm vải gấm nguyệt hoa màu xanh nước biển thượng hạng, được th
hỏi phòng, người đàn ông đang dựa vào tường, dường như không còn
bị chuyện của người phụ nữ nà
ẹp nửa điếu thuốc, trong làn khói lượn lờ, anh d
hấp kết hợp với chiếc sườn xám màu xanh nước biển. Ánh mắt của Hạ Tứ lướt dọc theo đường cong nhấp nhô trước
ốn nuốt chửng cô, cô bất giác dù
ái, dù chỉ dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, anh cũng đã thu hết vào mắt vẻ mặt quyến r
ng hương hoa huệ tây, vẻ mặt căng thẳng, những mó
ẹp mặc sườn xám trước mắt và cô gái trong ký ức đêm
ớc mắt đốt cháy, kể từ sau chuyện đó, anh luôn có chút bài xích với
chân, ngay cả một sợi tóc, cũng khi
sự thản nhiên khi vứt rác khiến Nguyễn Thanh Âm có chút nghi ngờ, không biết
t gặp ánh mắt châm chọc của Hạ Tứ: "Cô
có nên nói rằng cô đại diện cho bộ phận Tín d
ục: "Được rồi, đừng có ra dấu trước mặt tôi nữa, tôi không hiểu cá
Tứ chỉ lạnh lùng liếc nhìn bụng dưới c
ột khoảng cách không xa kh
/1/119873/coverbig.jpg?v=2f213df594fa1909e74219f35f35f275&imageMogr2/format/webp)