a đứng vững, một cái tát đã
ước, bướng bỉnh quay mặt đi, ánh mắt rơi v
đuổi ra ngoài đã lan khắp giới thượng lưu Kinh Bắc, cô ta không nuốt trôi được nỗ
ích trong mắt Nguyễn Vy Vy, còn mẹ ruột của cô là Tống Cầm lại có v
ng con là của thằng nào?" Nguy
nh Âm đã nghe đến chai cả tai r
y Vy nũng nịu rúc trong lòng Tống Cầm, đổ thêm dầu vào lửa. "Mẹ đã chuẩn bị
, đứng bất động tại chỗ, chỉ coi
h chết cô ngay tại chỗ. Đầu tiên là không đứng đắn ngủ với đàn ông lạ, bị nhà họ Trần hủy hôn, b
nữa, cầm lấy đi thử đi. Bao năm nay chúng tôi không chỉ nuôi con, mà còn phải gánh vác việ
cô là người, lại còn là ngườ
nghe có vẻ như đang giải vây cho c
ản ứng, cô cầm lấy que thử thai trên
ết quả, một cơn buồn nôn ập đến, cô ôm
i, lần lượt hiệ
ói anh ấy không thể có con, chuyện cẩu huyết vớ
là một trận mưa máu gió tanh, nhưng vẫn đánh giá t
đã có thêm một người đàn ông lớn tuổi, đỉnh đầu tóc thư
, vội vàng đứng dậy giới thiệu, "Bác Vương, đây là chị cả củ
yễn Chính Tường, nhưng cảnh tượng này lại khiến cô bất an, đặc biệt là
rồi thì phải đổi cách xưng hô đấy." Tống Cầm trách yêu véo nhẹ trá
nhạy, cô lập tức hiểu ra nhà
ộp" một tiếng đặt que thử t
ờng khẽ giật, nhưng vì có Vương tổ
gôn ngữ ký hiệu:
Nguyễn Vy Vy
p, nghiến răng nói: "Nghiệt súc này, là do tôi
n, dù không bì được với các gia đình quyền quý ở Kinh Bắc, nhưng cũng được c
rũ phong tình, nhưng đôi mắt xinh đẹp ấy lại toát lên vẻ ngây thơ c
chiếc sườn xám màu xanh nước biển càng tôn lê
m nay, cũng nhờ người mua không ít thần dược hiệu quả kỳ diệu, nhưng chưa bao giờ có hiệu quả tức thì như lúc này. Đôi mắt
lực chứ?" Vương Nghĩa nuốt nước bọt, không nỡ rời mắt khỏi
ến bên miệng lại dừng, vẻ mặt khó xử nhìn que thử thai trên bàn
lần, bao nuôi không ít tình nhân. Ngoài người vợ đầu sinh được một cô con gái, những người phụ nữ khác bụng đều trống
gủ thêm vài lần nữa chẳng lẽ còn sợ
n trán, liếm môi, "Làm ăn coi trọng nhất là thêm người thêm của, cô N
ên là sững sờ, sau khi phản ứng lại thì cười
bán một món hàng, cô không nói được một lời, đã bị đóng gói bán cho m
ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu, "Tôi
ực, cô không quan tâm đến phản ứng của những n
tình hình của bố nuôi con không tốt, bao năm nay đều nhờ nhà họ Nguyễn chúng ta ông ấy
mềm nhũn, cô quên mất mình đã rời
ập, sau khi Nguyễn Thanh Âm nhìn rõ số gọi đến,
thoại rõ ràng rất lo lắng, Nguyễn Thanh Âm thở gấp, v
n cấp vạn bất đắc dĩ, nếu không họ vẫn luôn liên lạc qua tin nhắn. Dù sao, Nguyễn Tha
nh Âm vội vàng mở miệng, nhưng chỉ có th
i điện tới, nói là muốn cho tôi nghỉ việc. Y tá cũng vừa tới hỏi chuyện xuất viện của bố cô. R
anh Âm ho
hai chân, não bị tổn thương, thậ
xuất viện
*
/1/119873/coverbig.jpg?v=2f213df594fa1909e74219f35f35f275&imageMogr2/format/webp)