lớn thời gian tro
đã mắc một căn bệnh bẩm sinh, năm nay đã hai mươ
ặp chuyện phải vào tù, mẹ Lâm vì cú sốc đó mà suy sụp không gượng dậy nổi, công ty c
h nặng gia đình đổ d
g đứng thẳng nổi lưng, đã gặp được ánh sáng cứu
ng lòng, Lâm Tích không kìm
am, trước khi trời tối bà đến khuyên Lâm Tích: "Giờ này chắc Cử
: "Không sao đâu ạ, con đị
cứng cả
ỏi: "Là Cửu T
co
ệc gì phải đòi ly hôn chứ? Nhà họ Mục kinh doanh lớn, người ta có chút kiêu ngạo cũng là lẽ thường, su
ạc nhiên nh
cho mẹ biết
mẹ vô dụng, không bảo vệ được con, nhưng mà Tích Tích à... tình hình của chúng ta bâ
ợc câu trả lời, nhưng
âm khuyên mình nuốt giận, tự nhiên cũng là thủ đoạn của
ằng, nhát dao nà
ọn của mẹ, lòng lạnh lẽo đế
gồng gánh, chưa bao giờ
hặt nắm đấm, lắ
ũng khí sống vì bản thân, lòng đã nguội
ệc, nuôi nổi mẹ và em trai, nhưng chuyện của bố con thì sao? Không dựa vào nhà họ Mục, ai
nếu Mục Cửu Tiêu muốn giúp co
cũng có lý do là đã đến đường cùng, nhưng sau khi kết hôn, c
àn rạn nứt, lại cà
nhiều, nức nở nói: "Tích Tích, nhà họ Mục không dễ chọc
liếc nhìn em tr
ái độ gì, rời
đã thấy trợ lý của Mục
ung kính vừa xa cách: "Phu nhân, M
ỗng, cô nặng nề giơ tay
.
rở về biệt thự, trong nhà
hân lựa chọn, vừa giàu kinh nghiệm
Cửu Tiêu
ghi với một người mới. Chỉ là mấy ngày tiếp theo, từ cuộc sống được chăm sóc đủ đầy nay trở nên t
ới đều vì anh mà chìm tron
nh, vừa đến cửa văn phòng đã thấ
, sao lại nổi giận lớn thế, tức
, sắc mặt vẫn không khá hơn:
lóe lên trong mắ
au với Lâm Tích, có phả
u Tiêu sắc bén
/1/119874/coverbig.jpg?v=924f52a4750bab4ffd0f33a347d01336&imageMogr2/format/webp)