hoại, tiện thể mua một bộ đồ mới để thay bộ quần áo bẩn trên ngườ
a hàng quần áo, một cuộ
ắc mặt Tiêu Vân Nhiễm cuối cùn
ang theo một sự run rẩy khó kìm nén, "Tôi là Minh Chiêu đây. Tôi tra đư
Chi
hào môn hàng đầu Hải Thành, người đàn ông mà cô
Tiêu Vân Nhiễ
ới đều đã gửi giấy báo tình trạng nguy kịch, nói rằng ông ấy sẽ không qua khỏi đêm nay. Tôi biết điều
n Nhiễm nhếch lên
ư kẻ giết người, vậy mà những người quyền quý trên th
a chỉ c
.
t thự áp mái số 106 c
một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, q
Tiêu Vân Nhiễm, cuối cùng dừng lại ở đôi
rai, "Có phải con ở trong đó lâu quá nên đầu óc cũng hỏng rồi không? Tìm một cô nhóc miệng còn hôi sữa mới ngoài hai mươi
êu Vân Nhiễm, ánh mắt lạnh lùng, "Vân Nhiễm là học trò cuối cùng
cô ta là thật hay giả! Minh Chiêu, tim ông nội con bây giờ đã ngừng đột ngột, bên trong toàn là ch
chỉ lấy từ trong lòng ra một lọ sứ tr
thẳng vào Minh phu nhân, "Bà còn cản tôi ba giây nữa, điện tâm đồ của lão gia sẽ biến thành
ạnh mẽ toát ra từ người cô làm cho
ít
nhiên vang lên tiếng
hân mất hô hấp tự chủ
lời nào, lách người đi qua Min
ác sĩ điều trị chính mồ
Tiêu Vân Nhiễm không quay đầu lạ
, vẫy tay cho vệ sĩ ngăn tất cả các
, khí chất của Tiêu Vân
ảnh khắc nhận lấy dao mổ,
ch
h đến mức không m
suy kiệt đến cực điểm, đầy nh
như một miếng thịt ch
iệc khâu lại lần thứ hai." Giọng của trợ lý bên cạnh run r
nói, "Chỉ cần có tôi ở đây
/1/122147/coverbig.jpg?v=7d3152a73a65205700735bf7d7fb70f3&imageMogr2/format/webp)