đưa Tuyết Liên tr
chỉ vào chiếc hộp gỗ mà Th
uán trưởng nói báu vật trấn quán tuyệt đối không
Hoan khẽ
tôi hợp mắt quá
mắt, bước tới
t cuộc cô và quán tr
h mắt anh ta, vài hình ảnh vụn
đây xếp hàng từ tờ mờ sáng để mua thuốc. Sau đó, trong một lần tình cờ, cô vì cứu ngư
uy nghĩ, nhìn vào gương mặt Ph
, chuyện riêng của tôi hình như khô
n tay thành nắm đấm, cố
cô cầm trong tay cũng vô dụng, chi bằ
hanh Hoan đột n
hường đồ lại cho Vãn Vãn" của Phó
m họ của Phó Yến Từ, nên chịu ấm ức hết lần n
lần
lóe lên trong mắt Thẩm Thanh Ho
trăm bảy mươi lăm tỷ? Thẩm Th
biết cô muốn trả thù tôi, nhưng bây giờ không
ăm, còn đây là Tuyết Liên trăm năm, đắt mấy cũng không
đồng, nhưng dù sao cô cũng
đã nhìn thấu suy nghĩ của mình,
ây giờ chúng tôi không có nhiều
húng ta cũng không
định rời đi, Kiều Vãn
nhường Tuyết Liên này cho tôi, đợi sau khi tôi bái Quốc y làm thầy rồi, tôi
g sắc lẹm thoáng qua trong mắt Kiều
ng c
hạ xuống một nửa, Mục Viễn Châu ngồi ngay ngắn ở hàng g
bị ung thư
i quay đầu lại, đưa tài
hì làm nội trợ, vừa mới ly hôn hôm qua. Hơn nữa, việc lão phu nhân phát độc là
, chỉ ngẩng đầu lên, nhìn Thẩm Thanh Hoan vớ
n tôi qua giúp c
g Mục Viễn Châu v
Thẩm Thanh Hoan đã hoàn
Hoan xoay người, Kiều Vãn
hía trước, cô vô thức nhắm mắt lại
đã không ập tới, eo cô dường nh
trước mặt cô là gương mặt không
Viễn Châu bèn buông
thì Mục Viễn Châu đã chuyển tầm nhìn lên gương
nào
h bao trùm lên toàn thân, tay phải cô ta đặt lên bụng một cách vô thứ
tư cách để biết. Đụng vào ng
ay phải của Kiều Vãn, nhưng Kiều Vã
ía Thẩm Thanh Hoan: "Thẩm Thanh Hoan, đừng nói với tôi là hôm qua cô và
thì
hề phủ nhận, Phó Yến Từ đột
đúng không? Dù sao thì, ngoài tôi ra, ai sẽ lấy một ng
ch môi: "Vậy sao? Vậy a
ng tay qua cổ Mục Viễn Châu,
/1/122148/coverbig.jpg?v=ca0f3fbd92a9bac0d11205c8a20bbfc6&imageMogr2/format/webp)