cằm, tao nhã ngồi xuống, động tác có
ặt Tề Uyên, tuỳ ý đặt trước mặt mình, nh
hững liếc cô ta một cái, tàn thuốc gi
chút ý nào muốn so đo, dường như hành độ
u, lặng lẽ thu lại
ại của Tề Uyên độ
âu, vẻ mặt vốn lơ đãng
a nói, lô hàng ở hải q
ng dậy, dắt khẩu súng vào
, trong mắt loé lên một tia u ám, nhưn
trên người Phương Ninh, khoé mô
Uyên." Cô ta lên tiếng, giọng nói man
hìn cô ta, sắc mặt bình tĩnh đến
o lên giường Tề Uyên nhiều không đếm xuể. Nhưng người Tề Uyên s
, giọng điệu ẩn chứa sự uy hiếp: "Người anh ấy cần
m chí là cố gắng phản kích, nhưng cô ta hoàn toàn không ngờ rằng
a, giúp
cô ta, hốc mắt ngấn lệ, d
t bất ngờ, cô ta khẽ cau mày, vẻ mặt lạ
, Phương Ninh đã bắt đầu
ép em... Em là người Nước C, nhưng Tề Uyên đã cướp chứng minh thư
ng diễn, nhưng nướ
ước, giữ lại
hụ nữ đầm đìa nước mắt trướ
Uyên – người đàn ông gần như hoàn hảo trong mắt cô ta. Càng khó tin
au đó dùng đứa bé để leo lên đó chứ?" Gina nheo mắt, giống như
dừng lại, cô không vội phủ nhận, mà
nghĩ Tề Uyên là
u mày:
chạm đến đáy mắt: "Nếu em muốn dựa vào đứa con để l
hiến Gina hơi
thích kiểu người như Tề Uyên giống chị đâu
g tin hơn cả lúc khóc lóc. Sự nghi ngờ của Gina rõ ràng đã lung lay đi ít nhiề
mỉm cười nhìn Gina, "Em đi rồi, Tề Uyên lại là của
i: "Đưa cô đi cũng không phải chuyện gì khó, coi như là
y dựng sự nghiệp, lại từng cứu mạng anh,
n, vượt qua ranh giới quyền lực của một người
hông ít tai mắt bên cạnh Tề Uyên, diệt trừ t
tục xảy ra sự cố, Tề Uyên đi sớm về khuya, nên Gina rất dễ dàng t
. Đêm đen như mực, gió biển mang theo hơi thở mặn mò
, "Sẽ có người sắp xếp cho cô trốn vào trong container. Bên trong có nước, thức ă
àu chở ba nghìn container đang chậm rãi di chuyển trên mặt biển, và
i phụ nữ
/1/123095/coverbig.jpg?v=f8f4fe7cd3b1ed68f9ae0549b777fe27&imageMogr2/format/webp)