“Vào thời điểm bạn trai tôi nghèo khó nhất, tôi đã nhẫn tâm nói lời chia tay. Mười năm sau, anh trở thành một ông trùm Mafia khét tiếng và dùng mọi thủ đoạn để ép tôi kết hôn. Nhưng anh cưới tôi chỉ để trả thù. Mỗi đêm, anh đều dẫn những người phụ nữ khác nhau về nhà ân ái, đồng thời đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng để ép tôi vào bước đường cùng. Cô nhân tình đắc ý nhất của anh còn ngang nhiên sỉ nhục tôi, cố tình đập vỡ nát con búp bê sứ là kỷ vật duy nhất mẹ quá cố để lại cho tôi. Khi tôi phẫn nộ lao vào đánh cô ta, anh không ngần ngại hất văng tôi xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo để bảo vệ nhân tình. "Đừng giở trò nữa, đồ đào mỏ độc ác." Anh nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm, hoàn toàn không để ý đến dòng máu tươi đang ứa ra từ mũi tôi và thân hình tiều tụy chỉ còn da bọc xương dưới lớp áo khoác dày. Anh mãi mãi không biết rằng, mười năm trước, bố tôi đã đe dọa sẽ ghim một viên đạn vào đầu anh nếu tôi không chịu rời đi. Tôi đã tự tay bóp nát trái tim mình, đóng vai một kẻ hám tiền tồi tệ nhất chỉ để giữ lại mạng sống cho người đàn ông tôi yêu. Nhưng giờ đây, tôi không còn sức để giải thích thêm lời nào nữa. Giữa lúc anh đang mải mê dỗ dành nhân tình, tôi lặng lẽ ký vào tờ đơn từ chối mọi biện pháp hồi sức cấp cứu, nhắm mắt chờ đợi căn bệnh ung thư mang mình đi.”