của Elena
uá đỗi y
ược xếp chồng lên nhau như một pháo đài. Tôi tự nhủ rằng tôi đang đón
i. Tôi không hề đóng gói đồ đạc. Tôi đa
của ổ khóa phá
hồng đỏ. Cái loại hoa mà người ta tiện
thật thoải mái. "Xin lỗi anh về muộ
dối
lấy chiếc điện thoại bảo mật, chờ cuộc
g đã bắt đầu héo úa, rủ đ
anh,"
nh ta có vẻ mệt mỏi, nhưng trên má lại ửng hồng.
bẩn trên cổ
màu đỏ anh đ
bao giờ dù
ánh mắt của t
nhanh, tiếng cười quá lớn. "Cô ta bị vấp. Làm
đấy, Luca," tôi nói. "Lúc
ng nghe ra
xuống địn
đẩy vào ngực anh ta. "Người an
toe toét,
vì em
lại cái cạch. Tiếng
của anh ta lên từ chỗ an
iặt. Tôi không bỏ nó
nước. Nóng
ráp và bắt đầu vò mạnh phần cổ
chiếc áo sơ mi. Tôi đang gộ
ng nhìn một tên lính cấp thấp với ánh mắt l
u ngốc rằng lòng trung thành có một
ạc. Một âm than
i ném mảnh vải r
h và ngồi xuống ghế sofa, c
ập khi anh ta được kết nạp. Gia đình
phá vỡ q
ng tôi, hình phạt cho
àng. Quá
i trơ mắt nhìn trong lúc tôi thiêu rụi cuộc đờ
/1/128482/coverbig.jpg?v=20260917101914&imageMogr2/format/webp)