icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng

Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng

Tác giả: Marne Golzio
icon

Chương 1 

Số từ:1775    |    Phát hành vào:Hôm nay10:22

t vào một

Nó chậm chạp, lạnh lẽo và được lên kế hoạch

ôi hai m

nỗi đau ảo ảnh từ lưỡi dao mổ của bác sĩ phẫu thuật rạch vào da thịt tôi trong khi những tiếng la hét của tôi vang lên mà không ai thấu. Tôi nhớ mình đã nhìn qua tấm kính quan

cô ta. Ông ta l

tôi tỉ

nh quyết đã được định sẵn của tôi. Cơ thể tôi lành lặn, không một vết sẹo. Dòng thời gian đã thiết lập lại, mộ

ụy trang dưới dạng gói trợ cấp thôi việc – tôi đã không khóc. Tôi đã không van xin

mình đang nói chuy

đã trải qua sự phản bộ

rong một ngôi nhà an toàn bí mật, tôi đã khâu vết thương cho một người lính bị mù, một người đàn ông mà mạng sống chỉ mành treo chuông. Anh ta chưa bao giờ nhìn thấy mặt tôi

po tàn nhẫn. Người đàn ông mà chị gái tô

có thể phát hiện ra lời nói dối từ cách xa hàng dặm, lại tin vào sự lừa dối tuyệt đẹp đó vì anh ta muốn nó là sự thật. Anh

hống lại họ, và họ đã bịt miệng tôi trên bàn mổ. Lần này,

n mất. Tôi sẽ để Seraphina Vi

không làm m

ng làm con cừu non

đợi, với sự kiên nhẫn của kẻ đã chết, để nhìn toàn bộ thế giới của họ bốc cháy. Bởi vì

ươ

ủa Seraphi

hoàn toàn ý thức được rằng ở một dòng thời gian khác, đây chính xác là khoảnh khắc ông t

sắc lẹm cứa vào ngón tay cái

tấm vé h

phóng dành cho một đứa con g

ông trùm của băng Chicago

scotch, chất lỏng màu hổ phách

đều đều. Đó là cùng một giọng điệu dửng dưng mà ông t

g nhìn hai b

n màng. Không

rõ nỗi đau ảo ảnh của lưỡi

nh lẽo, chói lóa và vô t

mình đã

n sát và thấy ông ta đứng đó, nhìn

kiếp

ng cách nào đó tôi

ày, tôi vẫn

là về mặ

ghỉ ngơi," mẹ tôi lê

ng khổng lồ trên ngón tay. Nó bắt lấy ánh

ng không

chân dung của Isabel

i vợ tương lai của vị Capo.

những bộ ph

hàn

tầng hầm, chỉ được ngó ngàng t

iết mà, Seraphina," bố tôi nói, cuối

i nhấp một ngụ

ền lực. Liên minh này đòi hỏi một cô dâ

ự xao

lịch sự để ám chỉ t

g những cuộc chiến tranh già

tôi đang

i nhà an toàn ở ngoại ô thành phố, khâ

ay Dante Moretti trong khi

ì thầm những lời cầu nguyện vào tai an

bao giờ nhìn

Anh ta chỉ biết mùi hương vani và c

Bảy. Bởi vì bảy mũi khâu mà

hị lực, bố tôi và Isabella

vơ những hàn

vơ giọng

hiện ra lời nói dối từ cách xa hàng dặm, lại tin vào

n gái cưng là vị

hải đứa em

ìn lại

nd

ột cuộc

nh dành cho Seraphina

tờ giấy khai sinh

trước, tôi

đã k

ở lại. Tôi đã cố gắng nó

ệng tôi trên mộ

i không cảm

một tảng băng

ồi, thưa bố

mang hương v

ó vẻ ngạc nhiên trước sự

iọt nước mắt. Ông ta mo

mình đang nói chuy

"Thu dọn đồ đạc của con đi. Đừng có làm loạn tại bữa tiệc đí

ười rời khỏ

i cùng cũn

eraphina," bà ta nói, giọng điệu tràn ngập sự k

ông tr

gỗ sồi nặng trịch và nhẹ n

dài, bước chân tôi im lặ

ng đến Lon

để họ m

lá bài này bốc cháy, và tôi thậm

ổi vào những

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng
“Tôi là con gái ruột của ông trùm băng đảng Chicago, nhưng lại chỉ được xem như một kho phụ tùng dự phòng cho đứa con cưng của ông ta là chị gái tôi. Khi chị ta cần một quả thận, bố tôi đã không ngần ngại ra lệnh đưa tôi lên bàn mổ. Tôi nhớ rõ ánh đèn chói lóa vô trùng, và nỗi đau xé rách da thịt khi lưỡi dao mổ rạch xuống trong lúc tôi vẫn còn tỉnh. Tôi gào thét van xin trong tuyệt vọng, nhưng bố tôi chỉ đứng ngoài cửa kính, nhìn tôi chết đi với vẻ mặt dửng dưng như đang ký một bản án tử hình. Ngay cả Dante, vị Capo tàn nhẫn mà tôi đã bất chấp tính mạng để cứu chữa và chăm sóc trong bóng tối lúc anh ta bị mù, cũng quay lưng lại với tôi. Chị gái tôi đã nhận vơ giọng nói, mùi hương và công lao cứu mạng của tôi, còn anh ta thì mù quáng tin vào sự lừa dối tuyệt đẹp đó vì anh ta muốn một nữ hoàng. "Isabella mới là ánh sáng của đời tôi, còn cô chỉ là một sự xao nhãng bệnh hoạn." Cho đến tận lúc bị bịt miệng và chết tức tưởi trên bàn mổ, tôi vẫn không cam tâm, tại sao tôi trao đi tất cả sự ấm áp nhưng lại bị bọn họ vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng? Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang đứng trước mặt bố, trên tay là tấm vé máy bay một chiều đi lưu đày được ngụy trang dưới dạng trợ cấp thôi việc. Lần này, tôi không khóc lóc hay van xin như kiếp trước, mà bình thản nhận lấy tấm vé, lùi vào bóng tối và chờ ngày đế chế của bọn họ bốc cháy thành tro.”