của Elena
như một bộ xương, bị lột
rỗng và hoang tàn. Những chiếc kệ trống
ng đứng như những ng
ớc nhanh
như mọi khi, nhưng lại trĩu
mẩu giấy vào lò
"Đây là số điện thoại riêng của anh ta. Anh
biết kh
ắt dò xét mắt tôi. "Ông ấy biết thành phố này quá n
lên trán tôi, một cái
ng, Elena. Đừng làm
nghe thấy tiếng lốp xe nghiế
rồi,"
ột cử chỉ dứt khoát, cuối
ững chiếc bánh xe va đập n
eo đang đợi
khi nhìn thấy
m. "Mang nhiều đồ đến ký túc xá thế sao?
chuyển đến ký túc xá
ết yếu thôi," tôi nói
c túi lớn nhất. "Bọn anh sẽ giúp em sắp xếp. Sofia cũn
c ra chiếc xe
u nhấc những chi
ện thoại của
tai, lanh lảnh cắt ngang
t máy nga
nh nào. Có ch
nh ta tái
n anh đến
máy, bàn
nói, thở hổn hển. "Trên đường
rơi chiếc
ra một tiếng bình bịch
ảy máu không?"
ca nói, ánh mắt hoang dại
họ mới
trên dây đeo và toàn bộ cuộc sống của tôi đư
đã lùi lại về phía chiếc SUV của họ. "Bọn anh phải đến ch
ôi nói, gi
ý túc xá sau!" Matteo
c rút đến x
, để lại những vết lốp xe
hông kiểm tra xem
và bỏ mặc tôi đứng tại đám tan
a đón, sự im lặng bên tr
ôi bảo tài xế. "
điện t
chat lên l
ường cả hai a
g
của ốp lưng và
ửa kính
, tôi bẻ đôi con chip nhựa
ào bãi cỏ, bi
đi," t
/1/128538/coverbig.jpg?v=3d6c7025f5bea6086bba6166d8987deb&imageMogr2/format/webp)