icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Sự Trả Thù Của Nữ Công Tước

Chương 2 

Số từ:883    |    Phát hành vào:Hôm nay17:14

n của K

ng chỉ đơn thuần là ăn cắp. Đó là một màn hóa t

ô ta bước đi với dáng vẻ uyển chuyển đã được tập luyện, một màn trình diễn của sự giàu sang m

vội vã chạy

" – cô ấy chĩa ngón tay run rẩy về phía tôi – "cô t

áo khoác, những ngón tay lướt qua lớp vải mà tôi còn r

và đầy khinh khỉnh. "Tôi không nghĩ cô lại

ra," t

ó là một âm thanh l

m. Cô biết Austyn ghét nh

ì những tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng. Tôi đặt một tay lên đầu con bé, cả

úng tôi, hành động như một t

"Nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ. Bà Gould là một phụ huynh rấ

ờng. Cô ấy hoàn toàn không biết rằng mình đa

ảnh sát đi. Gọi FBI đi. Gọi cho Chú

. Cô ấy nhìn Evalena đ

áo. "Cô ta chỉ là người giúp việc cũ thôi. Chúng t

hư phải ngưỡng mộ nó. Đó là một chiến thuật kinh điển của Maf

lena," tôi nói. "Cô đang đi đôi bố

thở dài,

Austyn đã mua cho tôi chiếc áo khoác

n

rong không khí

n cô rời khỏi khuôn viên trường ngay l

Cô Albright đặt một t

là một cái xô nhẹ. Nhưng trong thế giới của tôi

núi, mặc những bộ vest có giá trị còn hơn cả mức lương cả năm của cô giáo này. Họ không rút vũ k

ấy buông thõng khỏi ngực tôi như thể v

n ông đó. Cô ta từng bưng cà phê cho họ trong nhà bếp

iọng nói đã mất đi vẻ trau chuố

thấy nỗi sợ hãi bắt đầu là

gì cả," tôi nói

" Cô Albrigh

ng tôi,"

en rẽ qua góc đường. Đó là chiếc xe hàng đầu trong đội xe c

không ở

à Au

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Sự Trả Thù Của Nữ Công Tước
Sự Trả Thù Của Nữ Công Tước
“Tôi đang ở Zurich ký bản hợp đồng trị giá năm mươi triệu đô la thì nhìn thấy bức ảnh đã chấm dứt cuộc hôn nhân của mình. Đó là một thông báo Instagram từ người phụ nữ mà tôi đã trả tiền để cọ rửa bồn cầu cho nhà tôi. Trong ảnh, con trai cô ta đang ôm chặt con búp bê sứ nạm bụi kim cương độc nhất vô nhị trên thế giới – món quà tôi đặt làm riêng cho con gái mình. Tôi lập tức hủy bỏ thỏa thuận và bay thẳng về trường của con gái. Vừa đến nơi, tôi sững sờ khi thấy người giúp việc đang mặc chiếc áo khoác Chanel cổ điển của tôi và lái chiếc xe sang trọng của tôi. Còn chồng tôi, Austyn, không hề chạy đến đón tôi. Anh ta lướt qua đứa con gái ruột đang khóc lóc với đôi đầu gối rỉ máu trên vỉa hè, để lao đến ôm ấp dỗ dành con trai của người giúp việc. "Cô đừng hòng đụng vào con trai tôi!" Anh ta hét thẳng vào mặt tôi, ánh mắt đầy sự căm thù và thách thức. Anh ta tự tin thừa nhận đã ngoại tình suốt mười năm và tuyên bố sẽ lấy đi một nửa tài sản của tôi khi ly hôn. Anh ta nghĩ tôi chỉ là một người vợ giàu có, ngu ngốc, dễ dàng bị dắt mũi và cướp đoạt mọi thứ. Nhưng anh ta quên mất một điều chí mạng. Tôi không chỉ là một người vợ, tôi là Nữ công tước của Tổ chức Miller – gia tộc tội phạm quyền lực nhất ở New York. Tôi mỉm cười lạnh lẽo, lấy điện thoại ra và đóng băng toàn bộ tài khoản của anh ta chỉ bằng một nút bấm. "Anh muốn ly hôn sao? Cởi bộ vest đó ra, Austyn. Tôi là người đã trả tiền cho nó." Tôi ra hiệu cho đội an ninh tiến lên: "Anh sẽ rời khỏi cuộc hôn nhân này đúng như cách anh đã bước vào. Với hai bàn tay trắng."”