ìn của
ỏ duy nhất. Vài bộ quần áo đơn giản để thay, không thể truy ra nguồn gốc. Một c
Eleanor, đang ngồi ở bàn ăn sáng, sự n
báo, lời nói dối đọng trên đầu lưỡi tôi như
rỡ giả tạo, kỳ cục. "Ôi, con yêu, ý kiến t
hiếc tách sứ yêu thích của bà ta. "Một loại trà an thần đặc biệt đấy,
thoang thoảng, dễ nhận biết của hạnh nh
t lỏng ấm áp ấy là món quà độc hại cuối cùng từ bà ta, người phụ nữ đã sinh r
thấy hơi
ội nghiệp con," bà ta dỗ dành, đỡ tôi ngồi xuống ghế. "Con đã quá sứ
ước nhìn họ qua hàng mi. "Bố mẹ có thấy có lỗi không?" tôi hỏi, giọng nhỏ xíu và yếu ớ
iọng ông ta đậm vẻ chân thành giả tạo. "Nhưng bây g
đến khi chỉ còn lại dịch mật đắng ngắt, cơ thể run lên vì cố gắng tống khứ chất độc của họ ra ngoài. Tôi rửa
giản, tối màu và không gây chú
lấy ra một hộp quà duy
một người giao hàng. Các chỉ dẫn rất chính xác. Giao gói hàng đến phòng V
g Ivan
iera, Leo và bố mẹ tôi. Họ bước qua lối vào riêng tư, một gia đình hoàn hảo, hạnh phúc. Leo cưỡi trên vai Ivan, tiếng cười của cậ
i gửi đến chiếc điệ
cứ khi nào cậu sẵn
au đó, tôi chặn mọi số trong danh bạ điện thoại cũ của tôi, xóa sạch mọi dữ li
đi bộ về p
ông hề ng
/1/128546/coverbig.jpg?v=62a05a82158c32b8b29ac89bf516afcb&imageMogr2/format/webp)