icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Hoắc tiên sinh ngoan ngoãn sủng tôi

Bab 3 Luật sư Hoắc vừa giả tạo vừa lạnh lùng

Số từ:957    |    Phát hành vào:14/05/2025

ững sờ g

ầm trên tay lên: "Tôi đến để tr

ình đưa tay

ồi." Vừa dứt lời là anh bèn quay người đi thẳng v

g chạy theo bước chân anh: "Luật

áy, cửa vừa mở, Ôn Mạn bèn đán

nh liếc nhìn

ương, giọng thản nhiên: "Tôi s

thấy lạnh

h đã biết được vụ việc

ng Khanh đã chào hỏi

g: "Hắn không có thể diện lớn đến thế. Ôn tiểu t

m giác mới lạ thì anh không ngại, nhưng li

phần k

hoàn toàn khôn

ẫn chưa đủ để anh phá lệ. Hơn nữa, đang ban ngày b

ài câu, mà thang máy

hì hơi ngạc nhiên, nhưng với sự chuyên nghiệp nhiều năm của mình, c

giấy cho thư ký, căn d

ý, lập tức r

tỏ vẻ lơ đãng vừa nói với Ôn Mạn: "Cô đi tìm luật sư khá

bèn bước ra kh

h vừa giả tạo

, Ôn Mạn tìm đủ mọi cách c

ằn không ngớt, khiến Ôn Mạn cảm thấy áp lực nặng n

, người cô gả là một phú nhị đại ở T

ạch Vi nghĩ

à phê, Ôn Mạn kể lại toàn

giận, mắt cô bỗng sáng rực lên: "Đêm đó cậu thật

nhẹ nhàng khu

c đấy chứ! Hoắc Thiệu Đình nổi tiếng ké

đã hết cách rồi, nếu không tôi

n trong ngành, nếu Bạch Vi giúp cô,

dùng những mối quan hệ của mình để lấ

ắc Thiệu Đình có hẹn chơ

h Vi tới đó, không ngờ còn

n sữn

h: "Anh không tìm hiểu kỹ à, Cố Trường Khanh

ỗi: "Ôn Mạn, tôi xin lỗi nhé!

iệng thì Hoắc Thiệu

g mặt tuấn tú… Anh nổi bật giữa đám đông, thu hút mọi

hiệu Đình giả vờ như không hề quen biết Ô

anh để ý thì mừng

Đình mới tỏ vẻ như v

hôm nay lại cố tình ăn m

cùng với quần ngắn t

kiểu củ tỏi gọn gàng, trong nét tươi

đôi chân trắng nõn, thon dài của Ôn Mạn, t

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Hoắc tiên sinh ngoan ngoãn sủng tôi
Hoắc tiên sinh ngoan ngoãn sủng tôi
“Trong một lần say rượu, cô gây hấn với một đại nhân vật, cô có nhu cầu với anh ta, anh ta lại ham muốn một cô gái trẻ trung có thân hình như cô. Thời gian lâu rồi, cô mới biết trong lòng anh có người khác, khi bạch nguyệt quang của anh ta trở về, anh ta dần dần không còn về nhà nữa, Ôn Mạn một mình trong căn phòng trống, trải qua vô số những buổi đêm không có anh. Sau đó, cô đợi được một tờ chi phiếu cùng với câu nói tạm biệt của anh. Vốn tưởng cô sẽ khóc sướt mướt, nhưng cô lại cầm lấy tờ chi phiếu dứt khoát ra đi: "Hoắc tiên sinh, chúng ta không bao giờ gặp lại" .... Khi trùng phùng, bên cạnh cô có thêm người khác, anh ta với đôi mắt đỏ hoe nói rằng: "Ôn Mạn, rõ ràng là anh đến với em trước." Ôn Mạn cười nhẹ nhàng: "Luật sư Hoắc, người đầu tiên nói lời chia tay là anh! Nếu như anh muốn hẹn hò với tôi, có lẽ cần xếp hàng đấy ......." Ngày hôm sau, cô nhận được tiền chuyển khoản trăm tỷ cùng một chiếc nhẫn kim cương, luật sư Hoắc quỳ một chân nói rằng: "Ôn tiểu thư, anh muốn chen hàng."”