icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Cuộc đời giàu sang của tôi

Chương 2 Người nghèo đáng bị bắt nạt sao

Số từ:878    |    Phát hành vào:22/05/2025

g phòng

nh đang đỏ mặt, vành tai nóng bừng tựa sát vào người Tạ Văn Thịnh, b

ngư

dồn dập, một cảm giác đau nhói và nh

nghe thấy giọng nói khác vang lên, lập tức giật mì

t Trương Dĩnh thoáng chút hoảng hốt, lê

ông phải em nói chiều nay đi dạo phố với

àm đỏ ngầu, giậ

, anh ta nhịn ăn nhịn uống, mỗi ngày đều làm thêm đến tận 12 giờ đêm. Nh

i: "Đã bị vạch trần rồi thì em cũng chẳng thiết giấu nữa. Anh tưởng em thật lòng muốn ở bên một

ới em mà." Trần Phàm l

iện thoại mà anh còn bắt em đợi một tháng trời. Em nói cho anh biế

g lớn tiếng, ánh mắt càn

m, một thằng nghèo hèn như mày mà cũng mơ được leo lên giường Tiểu Dĩnh á

h! Tao liều

nhẫn nhịn thêm nữa, như một con trâu

Tạ Văn Thịnh hừ lạnh, giơ tay đấm một cú t

thân hình đầy cơ bắp. Dù Trần Phàm cũng cao một mét tám,

đau dữ dội từ má lan ra toàn thân,

ào mặt anh, hung hăng nói: "Thằng nghèo kiết x

tục đạp lên mặt Tr

chi chít dấu giày, anh

nh, túm lấy chiếc balo đặt trên ghế

nghèo hèn" thật to

ời Trần Phàm, khinh bỉ nói: "Nhớ kỹ cho tao, đồ nghèo hèn nh

tay Trương Dĩnh,

ký túc xá, bạn học xung quanh thấy mặt anh

ta yêu mến nhất lại đối xử như thế với mình, những lời chế nhạo của ngườ

n ra, cố gắng rửa trôi ha

h ta: Sự châm chọc cay độc của Quách Đào, sự sỉ n

cơ bản nhất của các cặp đôi cũng không cho phép, thì ra l

Trương Dĩnh từng nói để qua loa với mình,

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Cuộc đời giàu sang của tôi
Cuộc đời giàu sang của tôi
“Tôi là một học sinh nghèo, gia cảnh bần hàn, bố mẹ không thể cho tôi học lên đại học, nhưng tôi không cam tâm, cố gắng kiếm tiền bằng mọi cách. Mỗi ngày đều phải đi làm thêm bán thời gian, cho tới 12 giờ đêm mới tan làm, cuối cùng, tôi đã kiếm đủ tiền học phí, và đi học đại học như ước nguyện, nhưng tôi lại đem lòng yêu hoa khôi lớp xinh đẹp thuần khiết. Tôi biết tôi không có tư cách yêu cô ấy, nhưng tôi cũng đã lấy hết can đảm để bày tỏ tình cảm. Ngờ đâu...hoa khôi lớp đã gật đầu đồng ý, trở thành bạn gái của tôi. Nhưng yêu cầu đầu tiên của cô ấy, chính là muốn tôi tặng cô ấy một cái điện thoại iPhone để làm quà tặng. Tôi đành phải ăn uống tiết kiệm, ngoài việc làm thêm, tôi còn nhận giặt áo cho bạn học để kiếm tiền. Cuối cùng, tôi đã gom đủ số tiền để mua điện thoại, nhưng bên trong phòng thay áo của đội bóng rổ, tôi phát hiện hoa khôi lớp ngoại tình với đội trưởng đội bóng rổ. Tôi bị hoa khôi chê bai là kẻ nghèo hèn, bị đội trưởng đội bóng rổ đánh đập. "Chỉ bởi vì tôi không có tiền, nên phải chịu bị bắt nạt hay sao?" Tôi căm hận tất cả những chuyện này, nhưng lại không thể làm gì được. Sau khi trở về ký túc xá, tôi nhận được cuộc gọi của bố. "Con trai à, thật ra thì, nhà chúng ta rất giàu có..." Thế là, tôi đã trở thành người mà ngày xưa tôi căm hận nhất, phú nhị đại siêu cấp!”