icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Chiến thiếu, phu nhân lại đào hôn rồi

Chương 4 Trắng tay rời đi - Di chúc

Số từ:1625    |    Phát hành vào:29/05/2025

a gọn gàng bấu chặt vào lòng bàn tay, ngực phập phồng dữ dội. Cô

át

Dư Thanh Thư, âm tha

hanh Thư, có thể tưởng tượng được sứ

ệnh cho người hầu không xa, "Hai n

người hầu không dám chần chừ, vâng theo lời, mỗi

nh lùng, mạnh mẽ nắm lấy cằm Dư

hư, nhanh chóng sưng đỏ lên. Trần Thiến Thiến

rất khéo ăn nó

g?" Dư Thanh Thư phun ra một ngụm máu, mở mắt một cách đầy khó

hạo, "Vì vậy, chỉ cần tôi còn sống, dù có trốn đến chân trời góc b

hừ trong giây lát, nhưng rất nhanh cô ta lấy lại t

ời này đe dọa tôi! chị nghĩ tôi

ả xuống, chẳng mấy chốc mặt Dư Th

ng lòng đã được xả hết, kiêu ngạo mà ngẩng cằm, nói: "Lờ

uần áo trên người cô ta, đuổi ra ng

g bị mỏi, mỉm cười hài lòng, bước đ

u lột hết quần áo, chỉ còn lại bộ đồ lót b

ại, không thể vùng vẫy, đành mặc

ng sót mới là điều

i một bên đỡ cô đi

t cô đến đâu cũng biết điều mà rời đi. Suốt cả quãng đường, n

ên trong vang lên giọng nói

o đ

áo cáo: "Thiếu gia, thiếu... cô Dư đ

ong tay, không nhìn lên, chỉ lạnh

uản gia cúi đ

ư Thanh Thư vừa nói, đôi mắt lạnh lẽo ngập tràn

n nhân đó ra xa một chút

rong lòng kinh hãi,

.

ố, căn hầm chật h

t mình tỉnh dậy, thở hổn hển,

Thanh Thư tỉnh lại, anh ta đặt bát thuốc bắ

i." Anh ta hỏi với

i, nhíu mày tìm kiếm trong ký ức, chỉ cảm thấy người trước m

sống bán chết bị ném ra khỏi nhà họ Chiến. Nhưng lúc này, cô lại mặ

Thư giọng khàn khàn, r

hông nhớ cũng là bình thường. Tôi họ Dịch, là luật sư riê

uật sư

ư vậy, Dư Thanh Thư suy

ã ngất xỉu. Nhưng cô yên tâm, tôi không thấy gì cả, người qua đường đã đắp cho cô một chiếc

áo trên

nhờ bà cụ sống bê

nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt lại, cô hỏi: "An

h trước mắt là người quen cũ của mẹ cô, nhưng nhiều năm không xuất

không lâu sau quay lại, trên tay cầ

c mẹ cô để lại

ờ, nếu cô nhớ không nhầm, mẹ cô qua đời đột ngột,

ời bố hèn nhát của cô và tiểu t

ân chứng cho di chúc, vào ngày sinh nhật thứ 24 của

Thư mới nhớ ra, ngày ly hôn với Chi

hừa kế, trong đó bao gồm mười lăm phần trăm cổ phần của Dư thị v

góc dưới bên phải chỗ ký tên, ba ch

mấy ngày rồi?" Dư Thanh Thư

ng

c xuống, ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn, nói: "Bọn

nhấc chân b

hỏi: "Cô Dư,

cửa, nhìn di chúc trong

ạt, con tiểu tam và đứa con gái của bọn họ rồi." D

iây lát anh ta hơi sững sờ, hình như nhìn thấy hình ảnh củ

luật sư Dịch vội vàng mặc

, khu biệt thự ven

n chuông cả chục lần, tiếng chuông vang lên chưa dứt thì

ên: "Đến đây, đến đây, ai đấy! Đ

nhìn người mới đến với vẻ không vui. Vừa

g theo sự lạnh lùng, nói: "

tái nhợt, bị sự lạnh lùng tỏa ra

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Chiến thiếu, phu nhân lại đào hôn rồi
Chiến thiếu, phu nhân lại đào hôn rồi
“[Ngược tâm, ngược tra, minh bảo, truy thê lò hỏa táng] Kiếp trước, cô bị vị hôn phu mà mình tin tưởng nhất cùng cô bạn thân liên thủ với nhau hãm hại, trái tim tan nát, cuối cùng bị chà đạp tới chết. Trời cao có mắt, cô vừa mở mắt ra, bèn được tái sinh lại một kiếp Nhưng người đầu tiên cô nhìn thấy khi mở mắt, lại muốn đưa cô vào chỗ chết, và người này còn là chồng cô trong kiếp này. Cuối cùng, cô để lại một tờ đơn ly hôn và bỏ đi một mạch. Toàn thành đều xem cô như một trò cười, là một khí phụ của hào môn, nhưng ngờ đâu, sau khi hoa lệ chuyển mình, cô bèn trở thành nữ tổng tài mà ai ai cũng phải ngưỡng mộ? Dẫm đạp tra nam tiện nữ của kiếp trước dưới chân mình, sự nghiệp tình duyên đều rộng mở, ngay cả chồng cũ cũng phải chạy tới tìm cô! "Xin em hãy quay về bên anh." Người đàn ông cúi người xuống nhìn cô, mở hé đôi môi, và để lại câu lệnh bên tai cô. Cô lạnh lùng nhìn vào đối phương, bỏ chạy một lần nữa, cô đã sớm không còn là Dư Thanh Thư của ngày xưa, đương nhiên không thể nào quay trở về bên cạnh người đàn ông đó được.”