icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô

Bab 3 Gì cơ, Đình Kiêu không thể sinh con

Số từ:1612    |    Phát hành vào:26/05/2025

u gật đầu:

húng ta, thì chúng ta sẽ kết thúc trong hòa bình, chỉ mong anh có thể cho

nh đồng

i khiến anh cảm thấy bất an, có một

ơn

ng bàn tay, để mặc cơn đau â

gian cuối cùng cô

i đến nay, cô đã yê

nữa, là trò

i như thế, cho dù là băng giá cũn

ộ Đình Kiêu vẫn k

i, buông tay để c

hông bao giờ đến, để cô mãi mãi được

.

, Cố Khuynh Thành đã nhận đư

về đây, bà đã bảo người chuẩn bị những món cháu t

áu về n

u xếp một chút rồi

, vừa bước xuống xe, cô

ấy cô: "Thiếu phu nhân, cẩn thận một

nh lại: "Có lẽ vừa rồi đứng dậy hơi nhanh, tôi thỉn

y sức khỏe cô quả

thức khuya quá nhiều, cơ

cần dành một khoảng thời gia

Khuynh Thành lập tức n

tiếng, lễ p

cô nên đương nhiên sẽ kh

à nội gọi con về ăn cơm trưa, c

ý thức về thờ

i đầu, không biết

nhiên có cảm

i nhìn về phía Giang Thư Lan: "Đứa trẻ này vốn ngoan ngo

lúc nữa mới bắt đầu, chá

Cố Khuynh Thàn

mẹ cô đã mất,

ng được hưởng tình

ạc tình kia, không

ất cả sự ấm áp cô từng nhận

hông biết được cảm giác được yêu thươn

i nữa: "Con bé lớn rồi, mẹ không

i chính là muốn bảo vệ Khuynh Thành đấy. Nghe cho rõ,

hống lại bà già này, đ

ay cô ngồi xuống: "Nào, Khuy

họng, trong lòng tất n

Thành như vậy, lửa giận bốc lên chỉ có

thêm bất mãn, thậ

ơi năm, nhưng lão phu nhân chưa b

ó khuôn mặt giống với người con gái đã mất của bà cụ

có thể không ghe

trai mà cô vất

n một đứa con gái ngoài giá

muốn có bao nhiêu bực bội

t của cô đã bị Mộ lão phu nhân đã chất

Thành, có phải gần đây công việc mệt mỏi quá khôn

ông chăm sóc tốt cho cháu, cứ nói với bà,

à cụ thì càng thêm tức giận: "Ăn nhiều như vậy t

ầy trong ngăn kéo đầu giường, Cố Kh

bà nội từ lâu đã mong ngóng c

muốn l

nh Kiêu khô

hông vui, liếc nh

bác: "Mẹ, con nó

lâu rồi, cơ thể con trai con chắc chắn

tin vui, con bé một năm rồi mà vẫn không có động

là chạm đến nỗi lò

ân kéo Cố Khuynh Thành

yện, cũng nhắc đế

ynh Thành à, giờ chỉ có hai bà cháu mình, cháu

học hiện đại lắm, chữa được thì chữa, không thì đi làm thụ ti

huynh Thành ấm áp,

h con, nhưng bà cụ vẫn một lò

nữa, cô ôm ch

n tâm, cơ thể

t ngờ: "Nói như vậy là, vấn đề nằm

: "Không phải đâu… không phải đâu bà nội, cơ

lão phu nhân đã đo

g nhóc đó chưa muốn l

của hai người thêm hai năm nữa, đợi cháu ch

c nó. Thằng nhóc đó dạo này

ếc vòng trên cổ trên đó: "Bà nội,

thì

mới của nhà họ Mộ l

ng lòng vui mừng: "Bà nội, m

y nhớ đến Đình Ki

ng: "Dạ, anh ấy rất thích mấy món ngọt như

ười, phẩy tay:

nh đến nơi, Mộ Đì

bánh ngọt trong phòng làm vi

n, phía sau cô vang lên

m Đư

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô
Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô
“Lâu nay Cố Khuynh Thành luôn cho rằng, chỉ cần cô ngoan một chút, thì sẽ có một ngày, Mộ Đình Kiêu sẽ đem lòng yêu cô. Nhưng, Thẩm Đường - bạch nguyệt quang mà chồng cô luôn nhớ nhung ngày đêm, rất yêu nhưng không thể có được đã quay trở về rồi. Đúng thực là cô rất ngoan, do đó, hôn lễ của cô cũng chỉ do một mình cô tổ chức; cấp cứu của cô, cũng chỉ có một mình cô đơn độc nằm trên giường phẫu thuật của bệnh viện. Người ngoài đều nói cô điên rồi, cô đúng thực đã hóa điên rồi, không ngờ lại điên loạn tới mức không chút sĩ diện mà yêu người đàn ông đó. Về sau, tất cả mọi người đều nói Cố Khuynh Thành đã mắc bệnh nan y, sắp chết rồi. Mộ Đình Kiêu như phát điên lên: "Không được, Anh không cho phép em chết." Nhưng cô lại mỉm cười như được giải thoát: "Thật tốt quá, không còn phải ngay cả hít thở cũng nhớ tới anh nữa, em được tự do rồi." Đúng vậy, Cố Khuynh Thành không còn cần anh nữa.”